Thanh niên ‘ba không’

Con trai một người quen của tôi tên Minh, 23 tuổi, từng là sinh viên quản trị kinh doanh tại TP HCM. Sau khi có bằng tốt nghiệp đại học loại khá, Minh gửi hồ sơ đi khắp nơi nhưng không tìm được việc như ý. Ba năm qua cậu đóng kín cửa, ngày lướt mạng, tối cày game, cắt đứt mọi mối quan hệ … Đọc tiếp Thanh niên ‘ba không’

Phát triển Văn – Thể – Mỹ: Để con trẻ Hà Nội lớn lên trọn vẹn

Có bao giờ, giữa nhịp sống hối hả của buổi chiều Hà Nội, khi tan làm và dừng lại chờ đèn đỏ, chúng ta thử quan sát những đứa trẻ xung quanh mình. Có em ngủ gục sau lưng bố mẹ vì mệt, có em vẫn ríu rít kể chuyện trường lớp, có em ôm theo một cây đàn nhỏ, vỏ hộp còn lấm bụi … Đọc tiếp Phát triển Văn – Thể – Mỹ: Để con trẻ Hà Nội lớn lên trọn vẹn

Biên thư cho nhau

Mình có một chiếc hộp nhỏ, nơi mình cất những thứ gọi là “quý giá”. Chiếc hộp ấy luôn theo mình qua nhiều hành trình, nhiều vùng đất. Đó không phải những món đồ đắt tiền, mà là những thứ gắn với ký ức. Hôm rồi, giữa một chuyến bay dài, mình mở hộp và rút ra một bức thư nằm ở tận đáy. Mình … Đọc tiếp Biên thư cho nhau

Đại dịch gian lận

Trong một bữa sáng cuối năm tại Bristol, vị giáo sư già đặt tách trà xuống, chậm rãi nói với tôi: “Giờ đây người ta phải đổ phần lớn nguồn lực của đại học để kiểm chứng xem sinh viên có thực sự học hay không, thay vì tập trung nâng cao chất lượng giảng dạy”. Câu nói ấy của một cố vấn lão làng … Đọc tiếp Đại dịch gian lận

Từ “Ơ kìa” đến “Ơ hay”: Chuyện ba thùng rác và tám nghìn tấn mỗi ngày 

Ơ kìa, Hà Nội dạo này đông thật. Đông người, đông xe, khu đô thị mới mọc lên liên tục. Nhưng có một thứ cũng tăng rất đều, rất bền bỉ, mà ta thường chỉ nhìn thấy khi đã quá muộn: rác. Mỗi ngày, Hà Nội phát sinh khoảng 8.000 tấn rác. Nếu cần một hình dung đủ mạnh, thì đó là trọng lượng của … Đọc tiếp Từ “Ơ kìa” đến “Ơ hay”: Chuyện ba thùng rác và tám nghìn tấn mỗi ngày 

Quả Cầu Vàng 2026: Chính Trị Trở Lại Sân Khấu, Điện Ảnh Trở Lại Cuộc Chơi

Một đêm của những cuộc chiến không ngừng nghỉ, những thế hệ mới nổi, và Nikki Glaser – người phụ nữ duy nhất khiến các ngôi sao A-list vừa cười vừa run Đêm của những kẻ nổi loạn Nếu lễ trao giải Quả Cầu Vàng 2025 là bữa tiệc mừng sự hồi sinh của một giải thưởng từng chìm trong bê bối, thì đêm 11 … Đọc tiếp Quả Cầu Vàng 2026: Chính Trị Trở Lại Sân Khấu, Điện Ảnh Trở Lại Cuộc Chơi

Thịt hộp và một niềm tin đã vỡ

Còn nhớ ngày xưa, thịt hộp là biểu tượng của sự sung túc. Những năm tháng bao cấp khó khăn, khi tem phiếu chỉ đủ mua vài trăm gram thịt lợn, chút gạo nếp, thì hộp thịt đóng hộp lại trở thành món quà xa xỉ mà chỉ những người có hoàn cảnh đặc biệt mới được hưởng. Mình vẫn nhớ hình ảnh chú đi … Đọc tiếp Thịt hộp và một niềm tin đã vỡ

Câu chuyện từ sạp bán nhật báo cuối cùng còn sót lại

Ngày ra báo, tôi thường dậy thật sớm, phóng xe ra phố Phan Đình Phùng, nơi có rất nhiều sạp bán báo để chờ mua. Cả một góc phố sôi động từ khi trời chưa sáng hẳn, những hàng bán báo nhỏ bé nhưng nhập cả vài chục đầu báo, số lượng lên tới hàng trăm tờ mỗi loại là chuyện rất bình thường. Khi … Đọc tiếp Câu chuyện từ sạp bán nhật báo cuối cùng còn sót lại

Hà Nội nhìn lại mình từ bờ sông Hồng 

Sông Hồng: và cách Hà Nội vận hành hai bên sông  Nếu bỏ bản vẽ sang một bên, chỉ nhìn vào đời sống hàng ngày dọc hai bờ sông, ta sẽ thấy rõ một điều: sông Hồng không phải là biểu tượng trừu tượng. Nó là hệ thống giao thông cổ xưa, là kho dự trữ phù sa, là lý do vì sao người Hà … Đọc tiếp Hà Nội nhìn lại mình từ bờ sông Hồng 

Malcolm Gladwell: Khi một câu hỏi tưởng như vô nghĩa lại thay đổi cách ta nhìn thế giới

Tại sao trên kệ siêu thị có hàng chục loại mù tạt khác nhau, nhưng tương cà gần như chỉ có Heinz? Nghe có vẻ nhảm nhí, nhưng đó chính là cách Malcolm Gladwell mở đầu một bài viết nổi tiếng trên The New Yorker. Ông dành đến 8.000 từ để đi qua lịch sử thực phẩm, các nhà tâm lý học vị giác, những … Đọc tiếp Malcolm Gladwell: Khi một câu hỏi tưởng như vô nghĩa lại thay đổi cách ta nhìn thế giới