Bài viết đáng chú ý

Fateful Encounters: From Disdain to Inspiration – The Unlikely Bond at IPC

Greetings to all my cherished readers! It’s been quite some time since I last penned down my thoughts on this blog – once a sanctuary for my musings during the golden era of blogging, specifically the Yahoo 360 days, where I proudly held the title of a recognized writer. The winds of change, fueled by the dynamic landscape of social media content, have prompted me … Đọc tiếp Fateful Encounters: From Disdain to Inspiration – The Unlikely Bond at IPC

Những điểm 10 “Auto-tune”

Giữa những hoài nghi về câu chuyện điểm số vừa qua, hai gã đàn ông chạm ngưỡng bốn mươi chọn cách lùi lại một nhịp để thủ thỉ về sự ngột ngạt của những kỳ vọng, về những bảng điểm được “auto-tune” quá đà, và về giá trị tự thân của những con người chọn cách “học thật, làm thật”. Một lát cắt nhỏ không phê phán, chỉ có sự thấu cảm, xoa dịu và cái khoác tay bình yên của tình bạn giữa những nhiễu động cuộc đời. Đọc tiếp Những điểm 10 “Auto-tune”

Hai dải ngân hà, một công thức đang cạn…

Mùa hè 2026 đặt khán giả Việt vào một cuộc giành giật sự chú ý hiếm gặp giữa hai dải ngân hà anh trai: Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai mùa 2 và Tinh Hà Say Hi. Cùng xuất phát từ một công thức trộn cũ mới, nhưng tại sao chỉ sau hai tuần, hai chương trình đã trôi vào hai quỹ đạo dư luận hoàn toàn trái ngược? Hiện tượng “Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai” mùa 2 và “Tinh Hà Say Hi” nhìn từ bốn phía: truyền hình, truyền thông, sản phẩm đại chúng và fandom. Đọc tiếp Hai dải ngân hà, một công thức đang cạn…

Người đọc bản tin không phải là “biên tập viên”

Từ bao giờ “biên tập viên” danh xưng của những người hùng thầm lặng nhào nặn chất liệu ở hậu trường, lại bị biến thành cái nhãn dán đại trà cho mọi gương mặt xuất hiện trước ống kính?

Nhìn sang tấm bản đồ tiếng Anh (Anchor, Newsreader, Presenter) hay lật lại mô hình báo chí Xô Viết cũ mới thấy kho từ vựng tiếng Việt đang có những mớ bòng bong khá thú vị. Đọc hay là một tài năng đáng kính trọng, nhưng nếu chỉ biết đọc trơn tru văn bản người khác viết mà không có tư duy thẩm định, anh chưa chạm tới lõi của nghề báo hình. 🧵👇 Đọc tiếp Người đọc bản tin không phải là “biên tập viên”

Tại sao người Ý lại dùng “bắp cải hâm lại” để nói về người yêu cũ?

Có những buổi tối bạn ngồi một mình, điện thoại trong tay, và ngón tay bạn dừng lại ở tên một người đã lâu không nhắn. Mọi chuyện giữa hai người kết thúc rồi, bạn biết rõ điều đó. Nhưng đêm hôm ấy bạn thấy nhớ, thấy tiếc một chút, và trong đầu bật lên câu hỏi quen thuộc, hay là thử lại một lần … Đọc tiếp Tại sao người Ý lại dùng “bắp cải hâm lại” để nói về người yêu cũ?

Vương Gia Vệ & Nghệ thuật kể chuyện bằng những cảm xúc không tên

Đạo diễn vĩ đại nhất của điện ảnh Hồng Kông không bao giờ làm việc với một kịch bản hoàn chỉnh. Thứ ông dùng để dẫn dắt bộ phim là cảm giác. Và đó chính là lý do vì sao thế giới điện ảnh của Vương Gia Vệ luôn có sức sống vượt thời gian. 1. Người đạo diễn bước ra trường quay… không có kịch … Đọc tiếp Vương Gia Vệ & Nghệ thuật kể chuyện bằng những cảm xúc không tên

“Bài Học Đáng Đời” & Cơn giận được đóng gói thành bài học giáo dục

Nhìn “Teach You a Lesson” (2026) từ góc nhìn của người làm giáo dục và truyền thông giáo dục Đầu tiên phải công nhận rằng “Bài Học Đáng Đời” (tên gốc Teach You a Lesson, tựa Hàn 참교육 / True Education) là một sản phẩm truyền thông rất khôn, và cái khôn của nó nằm ở chỗ nó biết chính xác mình đang khai thác cơn bức … Đọc tiếp “Bài Học Đáng Đời” & Cơn giận được đóng gói thành bài học giáo dục

Sonder, hay một người không bao giờ là người lạ

Gần đây, trên những chuyến xe bus buổi sáng từ nhà lên trường – một đoạn đường dài tới gần 30km, mình bỗng nhận ra một điều gần như khủng hoảng: chiếc mặt đang nhìn ra cửa sổ đối diện với mình, cái mặt ấy, người này, họ có thể là một bậc thầy âm nhạc, hay một người mẹ mới chào đón em bé, … Đọc tiếp Sonder, hay một người không bao giờ là người lạ

Hai mươi tư giờ của tuổi đôi mươi

Tuần trước có hai bạn sinh viên nán lại sau buổi học cuối để hỏi mình về một cuộc thi, và chỉ cần nghe đúng cái tên ấy thôi là cả một khoảng tuổi đôi mươi của mình bỗng ùa về nguyên vẹn, đầy tới mức mình phải ngồi lặng đi một lúc giữa giảng đường đã vãn người. Hai bạn hỏi rất thật, rằng … Đọc tiếp Hai mươi tư giờ của tuổi đôi mươi

Khi những người đàn ông nhận diện chính mình tại ATVCG 2026

Dành trọn cả một buổi sáng Chủ Nhật để lùi lại sau những bộn bề công việc, bật bản Uncut dài 5 tiếng 38 phút của tập mở màn Anh Trai Vượt Ngàn Chông Gai 2026 trên YouTube, tôi chợt nhận ra mình đang xem show không chỉ bằng lăng kính của một người làm truyền thông, mà bằng trái tim của một Gai con … Đọc tiếp Khi những người đàn ông nhận diện chính mình tại ATVCG 2026