Bài viết đáng chú ý

Fateful Encounters: From Disdain to Inspiration – The Unlikely Bond at IPC

Greetings to all my cherished readers! It’s been quite some time since I last penned down my thoughts on this blog – once a sanctuary for my musings during the golden era of blogging, specifically the Yahoo 360 days, where I proudly held the title of a recognized writer. The winds of change, fueled by the dynamic landscape of social media content, have prompted me … Đọc tiếp Fateful Encounters: From Disdain to Inspiration – The Unlikely Bond at IPC

WORLD CUP VÀ NGƯỜI VIỆT: Một tình yêu được kể bằng tín hiệu, tiền bản quyền và những đêm không ngủ

Ba mươi năm nhìn lại hành trình của một giải đấu bóng đá và một dân tộc yêu bóng đá từ phía sau màn hình. Có một thứ mà người Việt Nam thuộc thế hệ 7X, 8X không thể nào quên: cảm giác ngồi chờ bóng đá trên truyền hình mà không biết chắc mình có xem được không. Không phải chờ trận đấu bắt … Đọc tiếp WORLD CUP VÀ NGƯỜI VIỆT: Một tình yêu được kể bằng tín hiệu, tiền bản quyền và những đêm không ngủ

Đại tiệc trăng máu 8: Bức thư tình kèm gương soi của một fan cinéma đi làm phim

Mở đầu: Từ Phanxinê đến Phan Gia Nhật Linh Có một thế hệ những người yêu phim Việt Nam mà ngày nay nhắc lại, ít ai còn nhớ đầy đủ. Đó là thế hệ của những forum đầu thập niên 2000 – Movies Boom, TTVNol, rồi Yxine, nơi mà mỗi tối, sau một suất chiếu rạp hay một đĩa phim mượn được, người ta về … Đọc tiếp Đại tiệc trăng máu 8: Bức thư tình kèm gương soi của một fan cinéma đi làm phim

Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Có những đạo diễn bắt đầu từ trường quay. Có những đạo diễn bắt đầu từ sân khấu. Francis Ford Coppola bắt đầu từ một chiếc giường. Năm 9 tuổi, cậu bé Francis bị bại liệt. Cậu phải nằm trên giường hơn một năm. Với một đứa trẻ, một năm là một đời rất dài. Bên ngoài kia là bạn bè, phố xá, tiếng xe, … Đọc tiếp Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Đằng sau tâm lý học, luôn là hình ảnh con người

Một buổi chiều ở Peace Room, nơi câu hỏi về con người không chỉ là học thuật, mà là la bàn cho một hành trình nghề nghiệp không tuyến tính. Tôi đã tưởng tượng Long sẽ bước vào phòng với vẻ gì đó nghiêm túc hơn. Kiểu dáng của một người làm nghiên cứu, dán nhãn cho chính mình bằng kính gọng đen và tập … Đọc tiếp Đằng sau tâm lý học, luôn là hình ảnh con người

ĐÀ LẠT 48 GIỜ – VẤN VƯƠNG PHỐ NÚI 

Tôi không nhớ mình đã yêu Đà Lạt từ lúc nào. Chỉ biết rằng mỗi lần mệt mỏi với cái nhịp thành thị cứ vòng xoay không dứt, thứ đầu tiên hiện ra trong đầu không phải là một bãi biển, không phải là một chuyến bay xa, mà là một chuyến xe đêm, mùi áo len ẩm, và cảm giác thức dậy ở một … Đọc tiếp ĐÀ LẠT 48 GIỜ – VẤN VƯƠNG PHỐ NÚI 

Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Có một câu hỏi mà người ta vẫn thường nhắc đến khi nói về Nguyễn Du: “Ba trăm năm nữa, trong thiên hạ, có ai người khóc Tố Như?” Đó không phải là câu hỏi của một người muốn được nổi tiếng. Cũng không hẳn là câu hỏi của một nhà thơ mong tác phẩm mình được đời sau nhớ đến. Trong câu hỏi ấy … Đọc tiếp Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Chủ nhật ở VinUni và màn chào sân của những đứa trẻ sắp lớn

Chủ nhật mà vẫn háo hức từ sáng, nghĩa là ngày đó phải có gì đặc biệt. Và đúng là đặc biệt thật. Không phải vì sân khấu lớn. Không phải vì những suất học bổng danh giá. Cũng không chỉ vì chương trình được chuẩn bị công phu. Mà vì tôi biết, chiều hôm ấy, mình sẽ được nhìn thấy một điều rất đẹp: … Đọc tiếp Chủ nhật ở VinUni và màn chào sân của những đứa trẻ sắp lớn

Trước khi có Instagram, người Victoria đã “flex” bằng nhật ký: Câu chuyện về cơn sốt self-tracking 200 năm tuổi

Cuốn sổ tay bìa da, dày cộp, in sẵn ngày tháng. Đó không phải vật cổ, mà là iPhone của thế kỷ 19. Và giống iPhone, nó cũng khiến chủ nhân vừa nghiện, vừa mệt, vừa phải giả vờ là mình đang rất “chill”. Nếu phải tìm “food blogger” đầu tiên trong lịch sử, câu trả lời có lẽ không phải một TikToker quay clip … Đọc tiếp Trước khi có Instagram, người Victoria đã “flex” bằng nhật ký: Câu chuyện về cơn sốt self-tracking 200 năm tuổi

Khi Job Fair Không Còn Chỉ Là Ngày Hội Việc Làm

Tôi ngồi trên sân khấu hội trường Tạ Quang Bửu nhìn ra những khuôn mặt trẻ ấy — và nhận ra rằng câu hỏi thật sự không phải là “Các em sẽ làm nghề gì?” mà là “Các em sẵn sàng trở thành ai?” Sáng hôm đó, tôi đến hội trường Tạ Quang Bửu của Trường Đại học Thăng Long sớm hơn giờ khai mạc. … Đọc tiếp Khi Job Fair Không Còn Chỉ Là Ngày Hội Việc Làm

Gia đình Yamada – Nhịp bình yên có âm thanh….

Có những bộ phim ta xem để dõi theo một câu chuyện. Có những bộ phim ta xem để nhớ một thời. Và cũng có những bộ phim ta không hẳn “xem” nữa, mà chỉ cần bật lên, để căn phòng có thêm một nhịp thở hiền. Với tôi, Gia đình Yamada thuộc về kiểu phim thứ ba ấy. Mời bạn hãy cùng mình bước … Đọc tiếp Gia đình Yamada – Nhịp bình yên có âm thanh….