J.K. Rowling: Người phụ nữ đã xây một ngôi nhà cho hàng trăm triệu độc giả

Có những câu chuyện không bắt đầu bằng tiếng vỗ tay. Chúng bắt đầu rất lặng, trong một chuyến tàu bị trễ, bên một khung cửa sổ mưa, với một người phụ nữ trẻ ngồi yên suốt nhiều giờ mà không có bút, không có sổ tay, chỉ có một ý tưởng bất ngờ xuất hiện trong đầu. Năm 1990, trên chuyến tàu từ Manchester … Đọc tiếp J.K. Rowling: Người phụ nữ đã xây một ngôi nhà cho hàng trăm triệu độc giả

Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Có những đạo diễn bắt đầu từ trường quay. Có những đạo diễn bắt đầu từ sân khấu. Francis Ford Coppola bắt đầu từ một chiếc giường. Năm 9 tuổi, cậu bé Francis bị bại liệt. Cậu phải nằm trên giường hơn một năm. Với một đứa trẻ, một năm là một đời rất dài. Bên ngoài kia là bạn bè, phố xá, tiếng xe, … Đọc tiếp Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Có một câu hỏi mà người ta vẫn thường nhắc đến khi nói về Nguyễn Du: “Ba trăm năm nữa, trong thiên hạ, có ai người khóc Tố Như?” Đó không phải là câu hỏi của một người muốn được nổi tiếng. Cũng không hẳn là câu hỏi của một nhà thơ mong tác phẩm mình được đời sau nhớ đến. Trong câu hỏi ấy … Đọc tiếp Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Steven Spielberg: Người Biến Nỗi Sợ Thành Kỳ Quan Của Điện Ảnh

Trong lịch sử điện ảnh, có những đạo diễn được nhớ đến vì kỹ thuật. Có những người khác được nhớ đến vì cảm xúc. Nhưng Steven Spielberg là một hiện tượng hiếm hoi, bởi ông đứng ở điểm giao nhau giữa hai vùng đất ấy. Ông vừa là người hiểu máy quay như một nhà phát minh, vừa hiểu trái tim con người như … Đọc tiếp Steven Spielberg: Người Biến Nỗi Sợ Thành Kỳ Quan Của Điện Ảnh

Hans Christian Andersen: Khi Nỗi Cô Đơn Trở Thành Cổ Tích Của Nhân Loại

Trong lịch sử văn học thế giới, cổ tích thường được xem như những câu chuyện dành cho trẻ em. Những câu chuyện nhẹ nhàng, có phép màu, có công chúa và kết thúc có hậu. Nhưng Hans Christian Andersen là một ngoại lệ kỳ lạ. Ông không chỉ viết cổ tích. Ông viết về sự cô đơn, về những kẻ không thuộc về, về … Đọc tiếp Hans Christian Andersen: Khi Nỗi Cô Đơn Trở Thành Cổ Tích Của Nhân Loại

James Cameron: Khi Kỹ Thừa Và Nghệ Thuật Gặp Nhau Ở Đáy Đại Dương

Trong thế giới điện ảnh, người ta thường chia các đạo diễn thành hai nhóm: những người mộng mơ lãng mạn và những nhà kỹ trị chính xác. Nhưng James Cameron là một ngoại lệ kỳ lạ. Ông đứng giữa lằn ranh đó — một “Kỹ sư kể chuyện” (Storytelling Engineer) — người dùng những mã nguồn công nghệ khô khan để viết nên những … Đọc tiếp James Cameron: Khi Kỹ Thừa Và Nghệ Thuật Gặp Nhau Ở Đáy Đại Dương

Yuval Noah Harari: Khi câu chuyện trở thành sự thật

Có một hình ảnh khá “ngược đời” để bắt đầu về Yuval Noah Harari: một giáo sư lịch sử, chuyên lịch sử quân sự thời Trung Cổ, mỗi năm dành khoảng 60 ngày đi thiền trong im lặng. Không điện thoại, không sách, không trò chuyện. Chỉ có hơi thở và sự quan sát. Và từ kỷ luật đó, ông viết ra những cuốn sách … Đọc tiếp Yuval Noah Harari: Khi câu chuyện trở thành sự thật

Trương Nghệ Mưu: Khi màu sắc trở thành ngôn ngữ kể chuyện

Tại sao trong Hero, chỉ cần màu sắc chuyển từ đỏ sang xanh, người xem đã lập tức hiểu rằng sự thật đang được kể theo một cách khác? Không cần một dòng thoại giải thích, không cần nhân vật đứng ra phân tích, chỉ cần tông màu thay đổi, và cả câu chuyện bỗng mang một giọng điệu mới.Thoạt nghe, điều đó có vẻ … Đọc tiếp Trương Nghệ Mưu: Khi màu sắc trở thành ngôn ngữ kể chuyện

Malcolm Gladwell: Khi một câu hỏi tưởng như vô nghĩa lại thay đổi cách ta nhìn thế giới

Tại sao trên kệ siêu thị có hàng chục loại mù tạt khác nhau, nhưng tương cà gần như chỉ có Heinz? Nghe có vẻ nhảm nhí, nhưng đó chính là cách Malcolm Gladwell mở đầu một bài viết nổi tiếng trên The New Yorker. Ông dành đến 8.000 từ để đi qua lịch sử thực phẩm, các nhà tâm lý học vị giác, những … Đọc tiếp Malcolm Gladwell: Khi một câu hỏi tưởng như vô nghĩa lại thay đổi cách ta nhìn thế giới

Trịnh Công Sơn và phép lạ hóa ngôn ngữ

Mấy ngày cuối năm luôn đến rất nhanh. Deadline chồng lên deadline, việc chưa xong mà năm thì đã sắp khép lại. Có những buổi tối ngồi trước màn hình, đầu vẫn nghĩ tới việc phải hoàn thành thêm một thứ gì đó, nhưng lòng lại trôi đi đâu rất xa. Và trong những khoảnh khắc ấy, không hiểu sao mình lại nhớ đến Trịnh … Đọc tiếp Trịnh Công Sơn và phép lạ hóa ngôn ngữ