MÙA VỀ THÀNH PHỐ GIÓ

10662203_10152357992717624_6292841286338204643_o

Tháng 10 đến lặng lẽ ngoài cửa sổ. Bầu trời ảm đạm và có vẻ như vô cảm. Vô cảm như thể một người không thể tươi tắn hơn, cũng không thể rầu rĩ hơn. Tất cả hiện ra ngoài cửa sổ thứ nhờ nhờ trắng đục, và ta biết ở ngoài gió đang rú rít ầm ĩ. Đã hai tháng lỗi hẹn với những con chữ, dù nhiều khi tự hứa là sẽ viết gì đó để không quên cảm xúc, không quên những mưa nắng trôi chảy ngoài kia. Đã ba tháng trôi qua trên đất Mỹ, nhiều khi để thả lỏng mạch cảm xúc để mình ngây thơ như đứa trẻ để chào đón cuộc sống mới ở một nơi “không phải là thiên đường, cũng không phải là địa ngục, mà là một bãi chiến trường”. Đọc tiếp “MÙA VỀ THÀNH PHỐ GIÓ”

Chiều vàng Cự Đà

Ngày cuối cùng của kì nghỉ! Bạn thức dậy trong một tâm trạng “nhiều câu hỏi” xem mình sẽ làm gì trong ngày nghỉ cuối cùng này. Cự Đà là một cái tên được nhắc đến! Một địa điểm không xa Hà Nội chỉ cách trung tâm khoảng 20 km về phía Tây, nằm bên bờ sông Nhuệ, ngôi làng này được định danh là … Đọc tiếp Chiều vàng Cự Đà

TRƯỚC THỀM 2016

Những cảm xúc viết vội trước thềm 2016

Hà Nội ở một góc thốc gió, buổi sáng tinh mơ chuẩn bị cho một ngày dài. Bây giờ cả đất trời và mặt người đều chưa tỏ nhưng tâm trạng thì lại rất rõ ràng, rõ ràng từ khi mới mở mắt thức dậy để sẵn sàng cho ngày mới. Rõ ràng để đón nhận một ngày hừng hực đang đến, và tâm thức của người nhận cũng hoàn toàn rất nhiều khí thế. Thật tuyệt vời khi được làm việc và vui khi làm việc như vậy.

1917087_1680989922169635_2785234857576218206_n Đọc tiếp “TRƯỚC THỀM 2016”

CHO MỘT NGÀY ƯỚT SŨNG…

Hôm nay Hà Nội sũng ướt và tê dại. Hoàn toàn tê dại ngay từ lúc sáng sớm. Mình ghét cảm giác sũng ướt và nồm thế này. Vì nó nhắc cho mình nhớ đến mùa đông năm ngoái. Khi mà hai anh em phải lọ mọ lau cho bằng sạch những dấu ấn của mùa nồm. Mình luôn thích những lúc mình thấy mình … Đọc tiếp CHO MỘT NGÀY ƯỚT SŨNG…

THƯ GỬI MÙA VỌNG 01

Hôm nay là một ngày kì lạ, trời đã trở lạnh lại  và ngày mới đang đến nhẹ nhàng như một bài thánh vọng trong nhà thờ trong đêm lễ. Dự án Thư gửi mùa Vọng là một dự án thường niên hàng năm trong cuộc đời của mình để thấy xôn xao, háo hức và xả ra những bức bối trong lòng ở cái … Đọc tiếp THƯ GỬI MÙA VỌNG 01

PHỐ BỖNG NHIỀU MƯA…

Có nhiều chuyến đi, nhiều chuyến trở về. Cái giá của những cuộc thiên di là đã rõ. Thiên di một mình thì lại rõ ràng hơn. Mình thích đến cay lòng cảm giác nhắm thật chặt mắt lại khi đi qua những hẻm núi quen thuộc, đầu óc mình đọc lẩm nhẩm một bài thơ ngày xưa thời còn đi học để tư duy … Đọc tiếp PHỐ BỖNG NHIỀU MƯA…

MUỐN…

Muốn đi đến tận cùng trời Để tan hết những dở hơi trong lòng Muốn chìm trong đáy mắt trong Vòng tay ôm trọn long đong nỗi đời Gió buồn xua lá rụng rơi Mây sầu mặc gió lả lơi nói cười Nhân gian quanh quẩn kiếp người Đi đâu thoát khỏi khoảng trời nhớ thương? Đã đành khép đã đành buông Thế rồi nhớ, … Đọc tiếp MUỐN…

THƯ GỬI MỘT CHÀNG TRAI…

Thông minh ạ, rồi em sẽ đi xa Đến tận cùng nơi chân trời góc bể Nơi nỗi nhớ sẽ nhạt phai, có thể Nhưng em nhé, yêu thương, đừng để cuốn theo những lầm lũi gió bụi đường Bé bỏng ạ, nơi vũ trụ mênh mang, những hành tinh, trăng và sao Hệ quy chiếu ấy, trái đất mình chỉ nhỏ như là dấu … Đọc tiếp THƯ GỬI MỘT CHÀNG TRAI…

THƠ GỬI EM BÉ NHỎ

Trái đất mình bé xíu Nằm trong dải ngân hà Dải ngân hà bé xíu Trong vũ trụ bao la Em của ta bé nhỏ Trước mênh mông cuộc đời Giữa dập dồn hơi thở Có mong manh, em tôi Tình yêu không có tội Nên em chớ có buồn Cứ mỉm cười thanh thản Giữa khôn cùng đơn côi Thời gian vẫn cứ trôi … Đọc tiếp THƠ GỬI EM BÉ NHỎ

GÃ TRAI VÀ NHỮNG NỖI BUỒN NHƯ MƯA NẮNG…

Tôi ngồi dưới những gốc cây đại thụ già nua để suy nghĩ. Có người ắt hẳn sẽ phải ca thán tôi vì cái tội hay để cho dòng suy nghĩ của mình trào ra không ngăn được. Nhưng hôm nay khác, tôi thích để cho những cảm xúc của mình tự động phun ra mà không cấm cản hay đe nẹt nó nữa. Dưới tán lá của một khuôn viên rộng và thoáng lúc về đêm, thú vị thật. Ở ngoài kia, xe cộ vẫn chạy ầm ầm thời khắc thành phố lên đèn và cũng hay ho khi nghe tiếng của mùa cứ khua rổn rảng từ xa vọng lại. Ơ, có còn là hạ nữa đâu. Đông đã hầm hập đến từ cái rét đêm qua. Tôi đành phải cười nhạt vào chính nỗi day dứt của mình. Và ở những lúc như thế này tôi thích nói chuyện với chính mình. 

Đọc tiếp “GÃ TRAI VÀ NHỮNG NỖI BUỒN NHƯ MƯA NẮNG…”