KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM

Phi cảng Mactan-Cebu là một phi cảng khá bé, nó cũng bé như hòn đảo này vậy. Có lúc tôi nghĩ rằng ở một nơi bao la và lớn rộng thì người ta mới lạc nhau. Hà Nội quá chật chội để cho hai người yêu nhau rồi tránh mặt. Hà Nội quá nóng nực và oi ả mùa hè nên những bàn tay thôi không còn nắm chặt, thôi không còn chờ đợi nhau ở bờ rào và ở nơi bờ sông lộng gió.

165458_10151462635802851_1148263205_n

Đọc tiếp “KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM”

Creeks

Đi bơi. Gặp lại cậu bạn chung phòng hồi Kí túc xá. Phòng 113. Phòng có 6 người và một tên vô gia cư ở ké cho mình là 7. Đơ mặt khi nhẩm tính lại từ đó đến nay, đã gần 10 năm trôi qua. Mình nhớ là mình có khác gì nhiều lắm đâu, thấy hồn nhiên xưa vẫn còn nguyên vẹn mà sao nhiều thứ nước chảy mây trôi quá xá khác. Ký túc xá Vũng Tàu – dành cho dân Vũng Tàu – tự hào là trai vùng biển – trai xứ dầu nên có tí kiêu. Cả phòng nhiều đứa nhiều trường, nhiều khoa, mỗi đứa học một giờ, chỉ có sau giờ cơm tối là đủ mặt. Cả phòng mỗi đứa một tính nên cãi vã cũng nhiều, đánh nhau cũng nhiều và thương nhau cũng nhiều. 7 người – 6 người đeo nhẫn ở tay – 6 người cùng làm dầu khí ở quê nhà – 1 người còn lại ngẩn ngơ hình như trong cái mớ ngã rẽ cuộc đời lên xuống chìm nổi mình xa lạ quá. Chả biết cái lối oái oăm mình chọn sẽ dẫn đến đâu mà lụi hụi cũng đã lơ ngơ chuẩn bị đầu 3 mất rồi… Đọc tiếp “Creeks”

BÀ….

253510_10151090962987851_838354087_nCâu chuyện số 1: Về thăm thằng bạn và dự lễ tang bà nó. Bà ốm cũng lâu. Bà 90 tuổi. Bệnh là bệnh tuổi già. Nó chưa bao giờ thức đêm trông bà, cho đến một hôm nó tự nhận trách nhiệm đó với rất nhiều háo hức. Nó vẫn như thế, háo hức là háo hức ra mặt từ những thứ nhỏ nhặt nhất. Nó nhắn tin kể cho mình nghe về sự kiện trọng đại này với cả những tiểu tiết của con chó ngủ ngoan trong lòng hay cuốn truyện đang đọc và bài hát đang nghe. Mình hiểu rõ “chia sẻ là một đức tính của trẻ thơ, và với bà nó bao giờ cũng vẫn là đứa trẻ”. Một giờ sáng! Nó nhắn tin “bà mất rồi”. Mình cũng hẫng! Vì là đêm đầu tiên, cũng là đêm cuối cùng nó thấy bà còn thở. Tuổi đến cũng là lúc chia ly với nhân thế. Cũng đặng! Nhưng cũng vẫn bàng hoàng bởi lại một lần nữa những xác suất lại gặp nhau tê tái đến như vậy. Đọc tiếp “BÀ….”

VỀ NHÀ ĂN TẾT – CHUYỆN SỐ 1

Sợ nhất khi nghĩ đến thời gian. Nhưng háo hức nhất cũng là lúc nghĩ đến thời gian. Ví như khi nghĩ là tuần sau nghĩ đến tuần sau sẽ đi Mùa hè xanh. Thế là nửa tháng háo hức, một tuần háo hức và từng ngày cũng háo hức. Sự nôn nóng này chẳng phải lúc nào cũng hay, tuy vậy mình vẫn thích mình nôn nóng một chút để cái gì đẩy lên tận cùng cũng có ý nghĩa. Năm nay là một năm không bằng phẳng tuy là chẳng có gì đột phá ngoại trừ vài thứ tiếp tục gãy và vài thứ đổ vỡ được dự báo trước. Nhưng vẫn háo hức cho Tết và căng tràn cho vui đời những ngày xuân tết rộn rã bên ngoài cửa. Sẽ nhiều dự định, nhiều cảm xúc và nhiều cả những câu chuyện nho nhỏ chia sẻ với chính mình trong những ngày cận Tết. Từ xưa vẫn vậy, những ngày cận Tết luôn là những ngày rộn ràng nhất với áo mới, với bánh mứt, với những đổi khác từ những cái bé xíu. Mình sẽ chia sẻ cùng các bạn những câu chuyện nhỏ ở khắp mọi nơi để dù ở đâu bạn cũng đang có cảm giác mình đang chuẩn bị

CHUYỆN SỐ 1

Anh Thạch Chí Vinh là một người bán cháo lòng. Tôi gặp anh vào một buổi chiều cuối năm ở Siem Reap. Như một thói quen, tôi ra dấu khi muốn mua một tô cháo lòng. Và cũng như một linh cảm đặc biệt, tôi cảm ơn anh bằng tiếng Việt. Cảm giác nghe tiếng quê hương ở một nơi xa lạ là một cảm giác thú vị. Tôi nghe anh kể câu chuyện về cuộc đời mình và về lý do anh phiêu bạt sang tới vùng đất này để mưu sinh.

333593_10150493226117851_2045855650_o

Đọc tiếp “VỀ NHÀ ĂN TẾT – CHUYỆN SỐ 1”

XE ĐẠP CỦA MẸ

Chiều thứ bảy…khi một ngày dần khép lại…cảm giác rất lạ…không hẳn là trống rỗng, không hẳn là háo hức. Đơn giản chỉ là mong cái gọi là ngày mai…dù là ngày mai cũng chẳng biết có màu gì.

168299_501790097850_7910389_n

Đọc tiếp “XE ĐẠP CỦA MẸ”

Hà về….vẫn như ngày xưa

Hà Trần trong tôi vẫn như ngày xưa. Vẫn ngẫu hứng, vẫn phiêu diêu như một khúc du ca đồng nội. Vẫn êm đềm và đằm thắm như một thiếu nữ Hà Thành tuổi tròn trăng; hiểu và cảm âm nhạc bằng những rung cảm say mê đầu đời.

Ngày đó tôi đã từng say mê với những “dòng sông mùa thu”, “phố nghèo” và rất nhiều những tự truyện bằng âm nhạc của chú Trần Tiến. Thú thật lúc đầu trong tôi những giai điệu đó đơn thuần chỉ gợi trong tôi những cảm giác là lạ. Thế thôi! Mãi về sau, khi đã trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn tôi mới định hình rõ ràng hơn cái cảm xúc ngày đó. Đó chính là sợi dây đồng cảm vô hình bằng âm nhạc…

CÓ GIÓ Ở ĐỒI NORMANDIE

Một email từ một địa chỉ xa. Tự nhiên nhớ lại những dòng viết của chính mình. Những dòng viết không cú pháp, không câu nệ, chỉ đơn giản là tuôn trào của một chuyến đi, một bước ngoặt trong chuyến hành trình của chính mình…

…..

Có gió trên những ngọn đồi vùng Normandie. Cái nắng là lạ của vùng đất này làm cho tất cả các giác quan của tôi được đánh thức. Lang thang, tản mạn, nhìn từng tia nắng trôi qua kẽ tay… vậy là tôi đã có mặt ở cái vùng đất lạ này được 1 tuần. Cái xứ sở hoa lệ này đón tôi theo cái kiểu của người Âu châu hay nhìn dân tộc tóc đen da vàng vậy. Một nửa xa lạ, một nửa thiện cảm. Có lẽ cái thiện cảm họ dành cho dân tộc Nhật Bản, còn xa lạ họ dành cho những người của xứ Đông Dương. Chẳng có cách nào khác ngoài cười thầm, nói tóm lại người ở đâu cũng “trông mặt bắt hình dong” như người Việt mình. Cả một tuần căng thẳng cùng công việc, cùng bộn bề những chồng giấy tờ ngồn ngộn của chuyến đi với hằm bà lằng rắc rối không tên. Tất cả cuối cùng cũng trôi qua, vì ở đây người ta ý thức cái ngày cuối tuần rõ ràng hơn. Rõ ràng hơn là bởi cuối tuần là thời gian thư giãn, là khoảng thời gian giải trí ngắm nhìn mây trời.

5537132829_dc77980764_o Đọc tiếp “CÓ GIÓ Ở ĐỒI NORMANDIE”

TẠ ƠN NHỮNG LẦN ĐAU

Những ngày này, hay đong đếm lại thời gian một cách vô thức – hoàn toàn vô thức. Và nhân việc đong đến thời gian thành ra cũng đong đếm cả những sự kiện đã từng xảy ra trong đời. Một trong số đó là những đau đớn. Đau đớn theo nghĩa đen!

2982133244_7e5258058a_b

 

Đọc tiếp “TẠ ƠN NHỮNG LẦN ĐAU”

Đôi khi nước mắt cũng chảy ngược mẹ ơi…

168299_501790097850_7910389_n

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không biết đã bao lâu rồi không thấy mình buột miệng ra tiếng gọi bản năng ấy. Tiếng gọi mà hầu như tất cả các đứa trẻ trên toàn nhân loại đều nói ra đầu tiên lúc còn bi bô. Tiếng gọi ấy thành một phát xuất của mọi nguyên cớ. Đói! gọi mè, buồn hay vui cũng gọi mẹ và cả khi vùng vằng giận dỗi cũng gọi mẹ. “Mẹ” tiếng gọi đầu môi chính là tiếng gọi đẹp nhất bởi nó là tiếng gọi đầu lòng dễ dàng nhất, tin cậy nhất, trìu mến nhất và cũng gần gũi nhất. Con lớn lên với tiếng gọi đầu môi ấy, và mọi sướng khổ hay đau buồn cũng được sẻ chia bằng tiếng gọi đầu môi ấy. Có điều…càng lớn…con bước vào tuổi bay nhảy và đi xe…tiếng gọi ấy thưa vắng dần rồi cũng có lúc im bặt trong chính tư duy. Mẹ biết và mẹ hiểu…đôi ba lần trong những cuộc điện thoại hiếm hoi gọi cho mẹ tôi biết rằng dù nhớ con lắm nhưng sợ gọi cho con rồi sẽ lại nhớ thêm, rồi sợ con bận không trả lời mẹ được. Đọc tiếp “Đôi khi nước mắt cũng chảy ngược mẹ ơi…”

Thư gửi mùa Vọng – 06

3089531148_9ce3efae01_o

Dear Tada của ta,

 

Giáng sinh còn cách chúng ta 15 ngày nữa. Con đã chuẩn bị những tấm thiệp giáng sinh đến đâu rồi? Hôm qua ta thấy con có lượn trong nhà sách và chọn 2 tấm thiệp giản đơn. Ta cứ thắc mắc mãi, một tấm thiệp đã được gửi đi rồi. Còn tấm còn lại dành cho ai. Ta bỗng nhớ đến một câu chuyện về tấm thiệp giáng sinh thế này.  Đọc tiếp “Thư gửi mùa Vọng – 06”