Gió về đem nhớ

Trưa!  Trời đẹp mê mệt! Nắng rất nhẹ và những cơn gió bắt đầu thổi nhè nhẹ mơn man như những cơn gió xuân ở một thành phố lạ. Tôi luôn có những ấn tượng dịu ngọt với những cơn gió ở thành phố lạ. Nó như là người bạn thân quen để mình bấu víu khi độc hành trên những con đường. Theo đó … Đọc tiếp Gió về đem nhớ

NEPALI FACES

Nepal is like a fusion between two giant countries – India and China. So it’s obvious to have a well combination of good aspects of two great cultures. Look at the faces everywhere you go is such a great pleasure. You can see a whole culture, whole hospitality of a country. Let’s take a look at those Nepali faces that impressed me… and see the … Đọc tiếp NEPALI FACES

(1)MỘT BUỔI CHIỀU THỨ BẢY KHÔNG LÃNG MẠN…

Đầu tiên tôi phải tự nói với mình như thế khi bầu trời buổi chiều thứ bảy quá trong xanh. Mùa thu cử nắng vàng dừng lại tí tách bên khung cửa sổ và gió nhẹ nhàng làm những cành lá cây đại thụ ven hồ nhảy múa reo vui hớn hở. Sẽ là một buổi chiều thu rất lãng mạn nếu như cái với tay ra cả khoảng trời thu xinh đẹp kia không bị chặn bởi một lớp cửa kính của công sở. Và tôi bị chặn lại bởi cảm xúc vui buồn của chính mình. Ngày chủ nhật là ngày mai, quá ngắn ngủi và biết đâu nhạt nhẽo không chừng! Ngày thứ bảy của tôi thì đang ngắn lại dần và nhiều khả năng sẽ tiếp tục bị triệt tiêu nếu như tiếp tục ngồi ngoảnh lưng lại với bầu trời trong xanh phiá sau. Mình nhớ một con phố chộn rộn người ở một thành phố lạ nơi có  những gương mặt khắc khổ nhưng lạc quan và mình soi mình vào đấy như một thằng ngốc đang chẳng hiểu mình cày cuốc cật lực vì cái gì? Đọc tiếp “(1)MỘT BUỔI CHIỀU THỨ BẢY KHÔNG LÃNG MẠN…”

BUỔI TỐI CUỐI TUẦN…VÀ BẢN TÌNH CA HÁT BẰNG GIỌNG MỘC…

Hôm nay là một ngày thứ bảy khá kì lạ. Gió không thổi nhiều. Người ta ra đường có vẻ cũng không nhiều, ít nhất là trong mắt nhận xét của tôi và tôi cũng làm một việc không quen thuộc so với những ngày thứ bảy khác của mình. Tôi viết đến đây và tự hỏi liệu mẫu số chung cho những ngày thứ bảy khác đã quen thuộc của mình là gì? Ở lại văn phòng trong một trạng thái say rượu (tất nhiên là không phải trạng thái say rượu lý tính) và ngậm ngùi làm việc. Hôm nay, sau giờ tan học, tôi không vội vã tìm cái gì để nhét vào bụng và cũng không vội vã trở về cơ quan, một buổi tối thứ bảy khác lạ dần dần được vẽ ra trên một phương diện nào đó có vẻ giống với kiểu mà mình thích.  Đọc tiếp “BUỔI TỐI CUỐI TUẦN…VÀ BẢN TÌNH CA HÁT BẰNG GIỌNG MỘC…”

KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM…

Phi cảng Mactan-Cebu là một phi cảng khá bé, nó cũng bé như hòn đảo này vậy. Có lúc tôi nghĩ rằng ở một nơi bao la và lớn rộng thì người ta mới lạc nhau. Hà Nội quá chật chội để cho hai người yêu nhau rồi tránh mặt. Hà Nội quá nóng nực và oi ả mùa hè nên những bàn tay thôi không còn nắm chặt, thôi không còn chờ đợi nhau ở bờ rào và ở nơi bờ sông lộng gió.

Đọc tiếp “KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM…”

BỞI VÌ MÙA THU TÔI Ở LẠI…

Xin lỗi nhé mùa thu vì ta quá vô tình không nhận ra mùa đã sang từ lúc nào. Chỉ nhớ là trong một đêm…lại là đêm khoảng thời gian mà những trái tim cô đơn thường tìm đến những khoảng lặng trong tâm hồn mình, là lúc những ký ức ngày xa xưa chợt ùa về. Nỗi cô đơn trở thành quạnh vắng và tiếng gõ nhịp của đồng hồ như chậm hơn…chậm hơn cả những đợi chờ. Có người bảo rằng mùa thu có quyền năng rất lớn đối với tình yêu khi nó có thể đánh thức những tâm hồn đồng điệu để hoà cùng với nhau. Để những kẻ chai lì cảm xúc cũng biết lãng mạn hơn. Hà Nội chưa vào mùa hoa sữa nhưng cảm xúc của người ta cũng nhắc nhớ là cần phải nồng nàn hơn. Đặc biệt là những kẻ cô đơn thì phải gồng lên để chuyên chở tình cảm của mình, để ôm chặt lấy mình để huyễn hoặc cảm xúc ấm…Để cho không gian dạ hương không đến mức phải thổn thức trong đêm. Nhưng cũng chẳng dễ dàng gì… Đọc tiếp “BỞI VÌ MÙA THU TÔI Ở LẠI…”

GIÓ ƠI VỀ TRỜI NHỚ NHẮN

Áp thấp nhiệt đới!

Bão rớt!

Đêm tự dưng không còn oi nồng, và ngày mới đến nhẹ nhàng như một bài thánh vọng trong nhà thờ trong đêm lễ. Mấy hôm nay mình tự nói với mình nhiều về những đức tin. Đức tin là một thứ không cầm nắm được nhưng có sức nặng to lớn lắm. Đức tin có thể kéo một chàng trai vững như cột nhích chân và làm những điều không tưởng. Niềm tin dù bé bỏng nhưng lại đủ sức làm gượng nhiều thứ nhân sinh quan đang chợp mắt ngái ngủ hay gục ngã vì thế sự.  Đọc tiếp “GIÓ ƠI VỀ TRỜI NHỚ NHẮN”

NẾP MÙA…

Hôm nay Hà Nội sũng ướt và tê dại. Hoàn toàn tê dại ngay từ lúc sáng sớm. Mình thích cảm giác sũng ướt ẩm ướt như thế này. Vì nó nhắc cho mình nhớ đến một nếp mùa nào đấy. Khi mà ta phải lọ mọ lau cho bằng sạch những dấu ấn của mùa nồm. Mình luôn thích những lúc mình thấy mình không âu lo và vui vẻ. Mình luôn thích cái cảm thức về gia đình của mình. Mình luôn thích nhớ những câu chuyện về nếp cũ – cái nề nếp đã ám vào suy nghĩ như thứ khói đốt đồng mỗi buổi chiều ở đồng quê. Nó gần như là một thứ cảm thức không hệ luỵ. Đọc tiếp “NẾP MÙA…”

ÁP THẤP NHIỆT ĐỚI

3 ngày trần trụi trôi qua không có lấy chút nắng mặt trời. Bức bối. Lạnh lẽo, ẩm ướt, tù túng. Chẳng có cảm giác nào làm cho người ta cảm thấy dễ chịu cả. Có lẽ giải pháp tối ưu là nằm ở nhà, trùm chăn và đợi cái chút sáng nhờ nhờ của bầu trời chuyển dần thành tối để có lý do an toàn đi ngủ mà không chở thành kẻ lười biếng và vô trách nhiệm. Ấy thế mà cái câu chuyện tưởng tượng ấy đã không thể nằm lâu dù là trong suy nghĩ của hắn, một kẻ ham vui với công việc. Cái suy nghĩ tiềm tàng này cứ lóe lên, rồi lại vụt tắt và lại lóe lên, hệt như đèn màu ở mấy quán cà phê. Ở cái thời buổi này, tìm ra những đèn dây nhấp nháy này chỉ có thể là vào đêm giáng sinh hoặc là ở những địa điểm giải trí ngoại thành. Nơi đó có thể là bình yên hơn, có thể là đỡ ồn ã hơn và có vẻ không thực dụng. Giá mà có một ngày tắt điện thoại ra ngoại thành để thấy mình vô tư lự có khi lại khá khẩm hơn một chút. Nói là làm…con hắn ít khi cho hắn tự thay đổi quyết định. Ừ thì tắt máy. Tự cười thầm trong bụng, ít ra hôm nay là ngày cuối tuần cũng có cái cớ để mà đi, trong hợp đồng có ghi rõ là chủ nhật được nghỉ không ta? Chắc là có và cũng có thể không…nói gì thì nói hắn cũng đã ngồi trên xe bus rồi. Chuyến xe bus Sài Gòn Củ Chi lúc nào cũng đông khách. Mà phần đông là dân ngoại thành, dân buôn thúng bán bưng, và cả những gã thanh niên bán hàng dạo. Nghe cái câu rao quen quen, ừ thì kệ vậy, ừ thì cứ tự dỗ mình vào giấc ngủ chập chờn nhưng thú vị. Thú vị ở chỗ là vừa dập dềnh trong cái ồn ã quen thuộc và người ta vẫn có khả năng tự ru mình à ơi vào giấc ngủ. Và thú vị nhất ở chỗ là…hì hì…điện thoại đã tắt và ta có thể đi ngủ mà không bị ai quấy rầy. Chuyện gì thì để thứ hai giải quyết. Lạ thiệt, cứ nghĩ đến mấy cái chuyện nhảm nhảm này là lại tự bật cười. Cười mỉm chi thôi, nhưng chỉ mình ta thấy đáng yêu còn người ngồi bên cạnh thì cũng không chắc là vậy. Vừa kịp suy luận ra thế, nhìn sang cạnh bên đã gặp ánh mắt là lạ nhìn từ lúc nào. Bên cạnh là một cô gái, trẻ, và có vẻ hiền. Đúng thế, hiền nên không có cặp mắt soi mói tò mò mà trái lại hơi thắc mắc một chút về nụ cười khó hiểu của hắn. L ấp úng bắt chuyện, hắn vẫn hay tự cho mình cái kiểu đáng trống lảng như thế. Và thế là cái kiểu đánh trống lảng đó đã đem đến một câu chuyện vô thưởng vô phạt bắt đầu bằng câu : “Bạn quê ở Củ Chi hả?” Thường thì câu trả lời trên những chuyến xe như thế này thường là cái gật đầu. Đọc tiếp “ÁP THẤP NHIỆT ĐỚI”