PARTACHOW-SLING

Thật khó có thể tưởng tượng là đã hết tháng 5 và tháng 6 nắng như đổ lửa đã rậm rịch ngoài cửa rồi. Một buổi chiều như thế này mang cảm giác deja-vu. Tiềm thức lặp lại – à không, chính xác là một cảm giác của 4 năm về trước. Mình cũng có một buổi chiều cuối tháng 5 như thế này. Vẫn … Đọc tiếp PARTACHOW-SLING

TADA-JITO

Ngày thứ bảy, Thời gian cụ thể để định vị bản thân. Hà Nội vào mùa nắng chói chang. Tâm trạng của một gã trai không bất ổn, không quá kích động nhưng không thể chối bỏ cảm giác xôn xao cứ náo nức thường trực. Mình thấy mình trong mùa hè là một thứ cocktail rất Caribe, rất ruhm, rất mía, rất chanh tươi … Đọc tiếp TADA-JITO

NGÀY NGẮN – NGÀY DÀI

Ngày dài, ngày mệt mỏi, thấy cứ trôi lê thê chờ mãi đến lúc được gieo mình xuống để chìm vào giấc ngủ rồi lại buột miệng: “Ơ kìa! Chưa đủ dài để nhớ” Đêm dài của những buổi trời vào Đông rồi, về đêm trời thật lạnh, tôi trở dậy khi ngày  chưa rõ là đã thức giấc chưa chỉ thấy là mọi thứ … Đọc tiếp NGÀY NGẮN – NGÀY DÀI

TADAPOLITAN

Điều gì sẽ xảy ra nếu tự dưng bỏ office ra phố và thấy toàn là xe đạp, không khói bụi, và thấp thoáng luỹ tre làng ở cuối dốc Tam Đa. Chắc mình sẽ kinh ngạc nhưng cũng sung sướng lắm. Hà Nội là một thành phố kỳ lạ, nếp làng vẫn còn hiển hiện dưới chân những toà cao ốc. Là những bà … Đọc tiếp TADAPOLITAN

BAO GIỜ CHO ĐẾN MÙA ĐÔNG

Một buổi sáng thức dậy bằng cảm giác da thịt chạm vào nhau nhớp nháp và các giác quan hừng hực hơn mức bình thường sẽ là thời điểm nhắc nhớ nhiều lắm những ký ức. Tất nhiên mùa hè đang hiển hiện rất rõ ràng nhưng cái vô hình đang nhớ lại là cảm giác mùa đông. Mình có nhiều hơn một mùa đông … Đọc tiếp BAO GIỜ CHO ĐẾN MÙA ĐÔNG

NÓI VỚI CON TRAI


Hôm nay là thứ bảy. Bằng lăng vẫn rực rỡ phố. Vẫn phải đi làm. Vẫn mỉm cười cùng phố. Nhưng tâm trạng lạ lắm! Nôn nao không thể lý giải. Mình ngồi bần thần một lúc rất lâu trong văn phòng vắng te tái và tự hỏi không biết mình có đến nhầm chỗ không. Mình muốn nói chuyện với một ai đó, nói về một thứ gì đó nhưng dường như không thể. Một cái gì cụ thể bây giờ là rất khó, nên mình sẽ viết thư cho tương lai, viết cho con trai mình.

Con của mình sẽ được dạy yêu biển từ bé – yêu cái nôi của nhân loại – nơi mà 50 người con đã cùng cha Lạc Long Quân xuống biển. Yêu nơi đã làm làn da trở nên nâu đỏ màu của mặn, màu của sự sống sinh sôi. Con trai yêu biển sẽ khoẻ mạnh và cũng lãng mạn nữa. Biển luôn biết dạy những bài học giản dị và tinh tế nhất. Đọc tiếp “NÓI VỚI CON TRAI”

See the Winner and Finalists of Ad Age Global Cover Contest

The annual contest to design the cover of Ad Age’s Global Issue drew 369 entries from 54 countries. The winner and 18 finalists in this slideshow will be displayed on billboards at the Cannes Lions International Festival of Creativity in France. And the winners are from Vietnam. Yay!!!

Let’s take a look!

This is the winner : Vietnam team : NGUYEN TUONG LUAN | NGUYEN AN HOA | DO DUY THIEN

And coming here are other finalist come from other countries Đọc tiếp “See the Winner and Finalists of Ad Age Global Cover Contest”

KHÔNG NGỦ Ở THÀNH PHỐ LẠ

Tôi có một ấn tượng dịu ngọt theo kiểu rất riêng với Columbo – thành phố mà theo tôi là đẹp và quyến rũ nhất trên thế giới với những bờ biển rất sexy và cả con người cũng thế. Tuy thế câu chuyện của tôi ở đây không nói về những bờ biển, không nói về văn hoá Bồ Đào Nha, không nói về … Đọc tiếp KHÔNG NGỦ Ở THÀNH PHỐ LẠ

LEN LÉN NHỚ CHIỀU

Kiểu gì thì sau một đêm mưa tầm tã đêm hôm trước thì hôm sau đi làm mọi thứ cũng xáo trộn theo kiểu này hay kiểu khác. Đúng là nhiều khi cũng không tự trách mình được vì nó là cảm xúc, nên ai cứ nói mình lãng đãng đôi khi. Kệ vậy! Rồi cũng xong buổi sáng, rồi cũng đã chuyển sang chiều. … Đọc tiếp LEN LÉN NHỚ CHIỀU