NẾU NHỚ AI CỨ ĐI VỀ PHÍA BIỂN

Một buổi sáng thị thành luôn có những màu sắc giống nhau. Mặt trời mọc, xe cộ đông dần lên, người người hối hả hoà vào dòng xe đặc quánh như bê tông đấy. Khác nhau có lẽ chỉ là trong suy nghĩ. Sáng nay gặp lại ông anh sau chuyến công tác ở nơi biển có sóng. Màu da, giọng nói nhuộm màu của … Đọc tiếp NẾU NHỚ AI CỨ ĐI VỀ PHÍA BIỂN

TỰ HÁT BẰNG NHỮNG ÁM ẢNH MƯA

Hà Nội – cuối tuần và một cơn mưa buổi sáng… Mưa tự hát một khúc ca buồn và ảm đạm ở đâu đó trong suy nghĩ của mỗi chuyến trở về. Tự thấy nhớ những cơn mưa, nhớ cái điệp khúc buồn, buồn vì không còn những cơn mưa ào ạt và xối xả, buồn vì khép lại một chuỗi ký ức đẹp màu … Đọc tiếp TỰ HÁT BẰNG NHỮNG ÁM ẢNH MƯA