Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs

“Cú Twist 90 Giây Thay Đổi Thế Giới”
Moscone West, San Francisco – 9 tháng 1, 2007
Khán phòng nín lặng. Steve Jobs đứng giữa sân khấu tối giản, chỉ có một chiếc màn hình khổng lồ phía sau. Ông mặc bộ đồ “uniform” (đồng phục) đặc trưng: áo len đen cổ lọ, quần jeans Levi’s 501, giày sneaker New Balance. Không có bục phát biểu. Không có giấy tờ ghi chú. Chỉ có ông, một chiếc remote điều khiển nhỏ, và câu chuyện sắp thay đổi cả ngành công nghệ. Đọc tiếp Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs

Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ

Nguyễn Nhật Ánh không cần triết lý cao siêu hay cấu trúc phức tạp để lay động người đọc — ông chỉ kể lại những điều ai cũng từng trải qua, bằng giọng chưa ai từng kể. Từ Kính vạn hoa đến Mắt biếc, văn chương của ông là một chiếc vé khứ hồi đưa ta về tuổi thơ – nơi một lời tạm biệt trong lớp học cũng đau bằng một cuộc chiến, và tình yêu đơn phương có thể hóa thành biểu tượng của ký ức. Trong thời đại máy móc có thể viết mọi thứ, Nguyễn Nhật Ánh nhắc ta rằng: chỉ cảm giác “đã từng sống” mới là điều không thể sao chép. Đọc tiếp Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ

Câu hỏi trong gió và nghệ thuật kể chuyện của Bob Dylan

Đêm yên, tiếng harmonica như một vệt gió mảnh. Tôi mở máy, đặt tay lên bàn phím, và nghĩ về một người đã biến ca khúc thành văn chương, biến cây guitar mộc thành lối kể chuyện của cả một thời đại: Bob Dylan. Năm 2016, Viện Hàn lâm Thụy Điển ghi danh ông vào lịch sử văn chương với lý do “tạo ra những … Đọc tiếp Câu hỏi trong gió và nghệ thuật kể chuyện của Bob Dylan

Haruki Murakami và ngôn ngữ kể chuyện không biên giới

BẬC THẦY KỂ CHUYỆN – MASTERS OF THE STORYCRAFT – CHAPTER 3 Có những nhà văn viết như đang dựng nên những bức tường chữ, chặt chẽ và nặng nề. Nhưng cũng có những người viết như thả ra một giai điệu, tự nhiên, trong trẻo, tưởng nhẹ nhàng mà ám ảnh. Haruki Murakami thuộc về kiểu thứ hai. Văn chương của ông giống một … Đọc tiếp Haruki Murakami và ngôn ngữ kể chuyện không biên giới

Hayao Miyazaki – Người kể chuyện bằng khoảng lặng và phép màu đời thường

Một cô bé ngồi trên chuyến tàu đêm, nhìn ra cửa sổ. Bên cạnh là một bóng hình vô diện, xung quanh là những hành khách mờ ảo. Không một lời thoại, không cao trào. Chỉ có tiếng nước lách tách, ánh sáng tím sẫm trải dài trên mặt biển. Đó là cảnh phim kéo dài gần ba phút trong Spirited Away – một sự … Đọc tiếp Hayao Miyazaki – Người kể chuyện bằng khoảng lặng và phép màu đời thường

Một chiếc micro, một câu chuyện – và thói quen kể lể của tôi

Có người nói tôi làm gì cũng xoay quanh “kể lể”. Lúc dẫn truyền hình thì kể chuyện của thành phố. Khi làm báo thì kể chuyện đời thường. Làm phim thì kể chuyện con người. Giờ đứng lớp, vẫn kể chuyện, chỉ khác là khán giả bây giờ gọi tôi là “thầy”. Tôi từng ngẫm: rốt cuộc, thứ nối liền tất cả những công … Đọc tiếp Một chiếc micro, một câu chuyện – và thói quen kể lể của tôi