Những ký ức trở về

Có những khoảnh khắc trở về tưởng như bằng tiềm thức của một ngày rất gần nào đó. Một mùa hè xanh trôi qua vẫn cứ ám ảnh mỗi con đường qua hàng ngày. Lạ kì lắm những đèo dốc Bình Phước, những rặng cao su, những vườn điều ngút ngàn và cảnh vật cứ thế ùa vào ta bằng tất cả các giác quan. Và cũng lạ kì lắm cái đất nơi đây, đất cứ bám chặt lấy chân người như luyến lưu, bịn rịn ngay từ ngày đầu gặp gỡ. Và người cũng không nỡ phụ tình đất nên chân trần vẫn bước đi trên bùn lầy, lội suối băng rừng.

3724_78574137850_6157925_n 

Đọc tiếp “Những ký ức trở về”

THỊ TƯỜNG MÙA GIÓ CHÁT…

Untitled

Đi một mình có cái thú mà cũng có cái buồn. Thú là làm gì cũng đã không phải mắc công nghe bạn bè than thở những lúc mệt quá, mỏi chân. Nhưng có điều đường xa mà không có ai tâm sự thì đi bộ một mình cũng rầu thúi ruột. Lấy kinh nghiệm đi bộ 35 cây số dưới Bến Tre hồi MHX ra mà so thì thấy đi bộ kiểu này còn oải hơn nhiều. Vì đi giữa cái nắng chang chang, cái hiu quạnh thê thiết thì dù có vui phơi phới rồi cũng tự nhận ra mình vô duyên quá. Nghe nói vùng Đầm Thị Tường này nổi tiếng nuôi tôm và cũng là vùng căn cứ xưa của tỉnh Minh Hải. Và cũng nghe mấy người ở Cà Mau quảng cáo là muốn thấy Cà Mau nghèo làm sao thì phải tới đầm Thị Tường. Ba xã bao quanh Thị Tường là ba xã nghèo. Và chỉ thấy những đứa trẻ xanh rớt lang thang mót bậy bạ trên đường là biết ở đây nghèo cỡ nào. Ngồi lại một quán nước thui thủi nằm vệ đường, tôi nghe bà Sáu Còn kể chuyện kháng chiến. Kể về cái thôn, cái xã nghèo từ hồi nẳm đến nay. Những vụ tôm, trúng thì trúng chơi chơi, lỗ thì lỗ đậm đà đau đắng. Cái nghèo như cái lưới tôm nằm chưng hửng chộp bủa vây lấy người dân ở đây. Mùa tựu trường sắp tới mà nghe càng thêm đau đắng. Con nít ở đây học đến cấp 2 đã là khá lắm, rồi cũng bỏ học, đi làm mướn, lên Sài Gòn hay ra biển. Đi chứ, ở hoài vùng này chịu sao thấu. Mà có bám lại thì cũng cực nhục trần thân…

Đọc tiếp “THỊ TƯỜNG MÙA GIÓ CHÁT…”

TÀU TỐC HÀNH LÊN THIÊN ĐƯỜNG …

“Chuyến tàu tốc hành lên trời”, “hoả tiễn phóng lên nóc nhà thế giới” và còn nhiều tên gọi khác là những mỹ danh rất đẹp để gọi Chuyến hoả xa từ Thành Đô đi Lhasa mà tôi sắp miêu tả dưới đây. Với tôi, đơn giản đây là một chuyến hoả xa rất đáng nhớ với rất nhiều những trải nghiệm “lần đầu tiên” trên tuyến đường sắt cao nhất và với lộ trình dài nhất mà tôi từng được trải qua. 

???????????????????????????????

Đọc tiếp “TÀU TỐC HÀNH LÊN THIÊN ĐƯỜNG …”

VIỆT NAM QUA CỬA SỔ

Quyết định đi dọc Việt Nam bằng tàu là một quyết định đến rất cảm tính. Nó cảm tính bởi vì khi đưa ra quyết định này, tất cả những tưởng tượng trong đầu đến đến từ những ký ức cách đây hơn 10 năm về trước khi mình lên tàu lần đầu tiên từ Sài Gòn ra Hà Nội. Và có lẽ cũng vì nó cảm tính nên sự háo hức còn nguyên. Ví như câu chuyện của cô bạn kết hôn ở tuổi 18 sau khi gặp người bạn trai lần thứ 4. Cô chia sẻ về sự ngưỡng mộ, tình yêu theo kiểu tôn thờ và cuồng tín. Chính vì vậy nó háo hức và đáng để chờ đợi lắm. Chuyến đi của tôi cũng vậy!

2013-10-16 10.03.00

Đọc tiếp “VIỆT NAM QUA CỬA SỔ”

THƯ GỬI NGƯỜI LẠC THỜI…

Đừng nóng lòng, có những tác phẩm, công trình chỉ được công nhận sau khi người sinh ra nó chết đi, và như thế nó trở thành bất hủ. Cuộc đời khác gì rạp chiếu bóng, màn ảnh tuy rộng đấy nhưng ghế ngồi thì có hạn mà thôi. Image

LÀO “KHÔNG VỘI VÔ

Lào là quốc gia duy nhất ở khu vực Đông Nam Á không có biển và cũng là quốc gia lạ lùng nhất ở khu vực này với mạch sống lạ lùng, chậm rãi và vô tư lự. Điều này gần như chạm đến gần như mục tiêu hầu hết của các chuyến du lịch – sự bình yên và tạm đi mệt mỏi của cuộc sống ồn ào thường nhật. Có một lý do mà quốc gia này lúc nào cũng hiền hoà và điềm tĩnh là vì nhịp sống ở đây yên ả và chậm chạp đến đáng kinh ngạc, không ai muốn to tiếng hay bon chen xô bồ – vì “chả để làm gì cả”.

IMG_7190_1

Đọc tiếp “LÀO “KHÔNG VỘI VÔ”

“NAMASTE” NEPAL

Namaste mang nghĩa là xin chào theo tiếng Nepal. Nhưng ở quốc gia này, Namaste còn mang nhiều nội hàm hơn ý nghĩa chào hỏi đơn thuần. Nó là sự thân thiện, rộng mở và chào mời lữ khách đến với nóc nhà của thế giới – xứ sở của những đỉnh cao tít tắp, của đa dạng sắc màu văn hóa và những câu chuyện huyền bí ẩn đằng sau dãy Hy Mã Lạp Sơn tráng lệ…

IMG_6239

Đọc tiếp ““NAMASTE” NEPAL”

VỀ NHÀ ĂN TẾT – CHUYỆN SỐ 1

Sợ nhất khi nghĩ đến thời gian. Nhưng háo hức nhất cũng là lúc nghĩ đến thời gian. Ví như khi nghĩ là tuần sau nghĩ đến tuần sau sẽ đi Mùa hè xanh. Thế là nửa tháng háo hức, một tuần háo hức và từng ngày cũng háo hức. Sự nôn nóng này chẳng phải lúc nào cũng hay, tuy vậy mình vẫn thích mình nôn nóng một chút để cái gì đẩy lên tận cùng cũng có ý nghĩa. Năm nay là một năm không bằng phẳng tuy là chẳng có gì đột phá ngoại trừ vài thứ tiếp tục gãy và vài thứ đổ vỡ được dự báo trước. Nhưng vẫn háo hức cho Tết và căng tràn cho vui đời những ngày xuân tết rộn rã bên ngoài cửa. Sẽ nhiều dự định, nhiều cảm xúc và nhiều cả những câu chuyện nho nhỏ chia sẻ với chính mình trong những ngày cận Tết. Từ xưa vẫn vậy, những ngày cận Tết luôn là những ngày rộn ràng nhất với áo mới, với bánh mứt, với những đổi khác từ những cái bé xíu. Mình sẽ chia sẻ cùng các bạn những câu chuyện nhỏ ở khắp mọi nơi để dù ở đâu bạn cũng đang có cảm giác mình đang chuẩn bị

CHUYỆN SỐ 1

Anh Thạch Chí Vinh là một người bán cháo lòng. Tôi gặp anh vào một buổi chiều cuối năm ở Siem Reap. Như một thói quen, tôi ra dấu khi muốn mua một tô cháo lòng. Và cũng như một linh cảm đặc biệt, tôi cảm ơn anh bằng tiếng Việt. Cảm giác nghe tiếng quê hương ở một nơi xa lạ là một cảm giác thú vị. Tôi nghe anh kể câu chuyện về cuộc đời mình và về lý do anh phiêu bạt sang tới vùng đất này để mưu sinh.

333593_10150493226117851_2045855650_o

Đọc tiếp “VỀ NHÀ ĂN TẾT – CHUYỆN SỐ 1”

Hà về….vẫn như ngày xưa

Hà Trần trong tôi vẫn như ngày xưa. Vẫn ngẫu hứng, vẫn phiêu diêu như một khúc du ca đồng nội. Vẫn êm đềm và đằm thắm như một thiếu nữ Hà Thành tuổi tròn trăng; hiểu và cảm âm nhạc bằng những rung cảm say mê đầu đời.

Ngày đó tôi đã từng say mê với những “dòng sông mùa thu”, “phố nghèo” và rất nhiều những tự truyện bằng âm nhạc của chú Trần Tiến. Thú thật lúc đầu trong tôi những giai điệu đó đơn thuần chỉ gợi trong tôi những cảm giác là lạ. Thế thôi! Mãi về sau, khi đã trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn tôi mới định hình rõ ràng hơn cái cảm xúc ngày đó. Đó chính là sợi dây đồng cảm vô hình bằng âm nhạc…