THẤY CHIỀU BÊN KIA SÔNG

Không cần một lý do cụ thể, cũng không cần tay níu kéo, không cần cả ánh bình minh vàng vọt đưa chân. Ta đi theo một chiều ngang mà vẫn thấy chênh vênh kì lạ. Con dốc của những ngày đầu hạ với quá nhiều thứ xôn xao trước mắt đẩy người ta xuống vực thẳm tận cùng của ngày hôm qua.

Ta gần như đã lạc mất phần kiêu hãnh nhất của mình đâu đó. Lục tìm lại trong những hộc bàn cũ, cầu thang cũ, góc thốc gió, chỗ vắng người, câu chuyện râm ran như tiếng kinh nguyện cầu sớm tối. Câu chuyện cũng nhạt dần, khác xưa. Ta đã nghe vang vọng cái âm thanh của chính mình. Nội dung chỉ là “ngày mai”. Ngày mai như môt lời hứa hẹn huyễn hoặc, như lời hứa mà không cần biết nó có xảy ra hay không. Tôi không tin lắm vào bói toán nhưng sực nhớ đã nghe ai đó nói về một năm sắp tới của mình như một đồ thị dạng sin, lên rồi lại xuống. Nó không quá to tát để gọi là công danh sự nghiệp mà chỉ đơn thuần là cái ngày mai biết là vui hay buồn, thế là đủ. Đọc tiếp “THẤY CHIỀU BÊN KIA SÔNG”

PTC_01

Hôm nay là ngày đầu tuần. Mình hứa là sẽ cố gắng chăm ngoan. Mà đúng là mình chăm ngoan thật. Từ sáng đến giờ đã làm được rất nhiều việc. Mỗi ngày cảm xúc của mình lại tự rơi vào nhiều vùng đất khác nhau. Hôm nay thì tự dưng sáng sớm dậy, trong cái u tịch của buổi sáng phương Bắc mình nhớ vùng Châu thổ. Một buổi chạng vạng tối, ở ngã bảy Phụng Hiệp, mình đã đi một đoạn đường rất dài tuốt dưới miệt U Minh Thượng lên đến Hậu Giang rồi băng ngang qua Phụng Hiệp để ghé Sóc Trăng. Trời tù mù, và đêm nhá nhem. Khói bếp un trâu, cói đốt đồng và tiếng rộn ràng của thôn trang vào đêm gợi lên nhiều nỗi niềm.  Đọc tiếp “PTC_01”

NGÀY NGẮN – NGÀY DÀI

Ngày dài, ngày mệt mỏi, thấy cứ trôi lê thê chờ mãi đến lúc được gieo mình xuống để chìm vào giấc ngủ rồi lại buột miệng: “Ơ kìa! Chưa đủ dài để nhớ” Đêm dài của những buổi trời vào Đông rồi, về đêm trời thật lạnh, tôi trở dậy khi ngày  chưa rõ là đã thức giấc chưa chỉ thấy là mọi thứ … Đọc tiếp NGÀY NGẮN – NGÀY DÀI

TADAPOLITAN

Điều gì sẽ xảy ra nếu tự dưng bỏ office ra phố và thấy toàn là xe đạp, không khói bụi, và thấp thoáng luỹ tre làng ở cuối dốc Tam Đa. Chắc mình sẽ kinh ngạc nhưng cũng sung sướng lắm. Hà Nội là một thành phố kỳ lạ, nếp làng vẫn còn hiển hiện dưới chân những toà cao ốc. Là những bà … Đọc tiếp TADAPOLITAN

BAO GIỜ CHO ĐẾN MÙA ĐÔNG

Một buổi sáng thức dậy bằng cảm giác da thịt chạm vào nhau nhớp nháp và các giác quan hừng hực hơn mức bình thường sẽ là thời điểm nhắc nhớ nhiều lắm những ký ức. Tất nhiên mùa hè đang hiển hiện rất rõ ràng nhưng cái vô hình đang nhớ lại là cảm giác mùa đông. Mình có nhiều hơn một mùa đông … Đọc tiếp BAO GIỜ CHO ĐẾN MÙA ĐÔNG

KHÔNG NGỦ Ở THÀNH PHỐ LẠ

Tôi có một ấn tượng dịu ngọt theo kiểu rất riêng với Columbo – thành phố mà theo tôi là đẹp và quyến rũ nhất trên thế giới với những bờ biển rất sexy và cả con người cũng thế. Tuy thế câu chuyện của tôi ở đây không nói về những bờ biển, không nói về văn hoá Bồ Đào Nha, không nói về … Đọc tiếp KHÔNG NGỦ Ở THÀNH PHỐ LẠ

LEN LÉN NHỚ CHIỀU

Kiểu gì thì sau một đêm mưa tầm tã đêm hôm trước thì hôm sau đi làm mọi thứ cũng xáo trộn theo kiểu này hay kiểu khác. Đúng là nhiều khi cũng không tự trách mình được vì nó là cảm xúc, nên ai cứ nói mình lãng đãng đôi khi. Kệ vậy! Rồi cũng xong buổi sáng, rồi cũng đã chuyển sang chiều. … Đọc tiếp LEN LÉN NHỚ CHIỀU

HÃY CỨ TIN NHỮNG NGƯỜI HÁT TÌNH CA

Buổi sáng của gã trai nghèo thanh tao xem ra thi vị lắm. Thức dậy sớm, đi bơi rồi đi làm, lòng nhẹ tênh và thư thái. Dạo này mình hay hát vang những bài tình ca trên phố. Nói như Quốc Trung là “cầm tay mùa hè” thì mình cũng dắt tay những bản tình ca vào một mùa hè rất mới của những … Đọc tiếp HÃY CỨ TIN NHỮNG NGƯỜI HÁT TÌNH CA

THÁNG SÁU – VÀ DƯỜNG NHƯ MỌI THỨ ĐÃ PHÔI PHA

Tháng Sáu đến vào một đêm Chủ nhật cuối tuần giữa lòng Hà Nội. Tôi cố gắng giam mình trong tĩnh lặng của những ngày tắt điện thoại để lắng nghe gần nhất những âm thanh của mùa hè. Càng về đêm, những âm thanh này càng đặc quánh hơn và rõ dạng hơn. Thành phố dần tối đèn và đột nhiên thành phố biến … Đọc tiếp THÁNG SÁU – VÀ DƯỜNG NHƯ MỌI THỨ ĐÃ PHÔI PHA

TỰ HÁT BẰNG NHỮNG ÁM ẢNH MƯA

Hà Nội – cuối tuần và một cơn mưa buổi sáng… Mưa tự hát một khúc ca buồn và ảm đạm ở đâu đó trong suy nghĩ của mỗi chuyến trở về. Tự thấy nhớ những cơn mưa, nhớ cái điệp khúc buồn, buồn vì không còn những cơn mưa ào ạt và xối xả, buồn vì khép lại một chuỗi ký ức đẹp màu … Đọc tiếp TỰ HÁT BẰNG NHỮNG ÁM ẢNH MƯA