Huyền Tình Dạ Trạch: Khi di sản được đánh thức bằng điện ảnh

Là một người làm truyền thông, đồng thời cũng là host tại Đài Hà Nội, tôi có một đặc quyền khá thú vị: được nhìn thấy một dự án điện ảnh từ khoảnh khắc nó còn là một ý niệm trong những cuộc họp kín, cho đến lúc đủ hình hài để bước ra ánh sáng và được gọi tên chính thức. “Huyền tình Dạ … Đọc tiếp Huyền Tình Dạ Trạch: Khi di sản được đánh thức bằng điện ảnh

Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ

Nguyễn Nhật Ánh không cần triết lý cao siêu hay cấu trúc phức tạp để lay động người đọc — ông chỉ kể lại những điều ai cũng từng trải qua, bằng giọng chưa ai từng kể. Từ Kính vạn hoa đến Mắt biếc, văn chương của ông là một chiếc vé khứ hồi đưa ta về tuổi thơ – nơi một lời tạm biệt trong lớp học cũng đau bằng một cuộc chiến, và tình yêu đơn phương có thể hóa thành biểu tượng của ký ức. Trong thời đại máy móc có thể viết mọi thứ, Nguyễn Nhật Ánh nhắc ta rằng: chỉ cảm giác “đã từng sống” mới là điều không thể sao chép. Đọc tiếp Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ