SỰ DIỆU KỲ CỦA NGÔN NGỮ KÝ HIỆU

Là người điếc bẩm sinh, lớn lên với rào cản ngôn ngữ và cảm giác bị cô lập, Nguyễn Thị Ngọc Anh đã không bỏ cuộc. Cô đã trở thành một giáo viên dạy trẻ điếc và nỗ lực không mệt mỏi và hy vọng một tương lai tương sáng cho những trẻ em cũng là trẻ điếc như mình. Đọc tiếp SỰ DIỆU KỲ CỦA NGÔN NGỮ KÝ HIỆU

CHUYỆN MÙA ĐI HỌC

Mỗi năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều.. Đã lâu rồi không còn cái cảm giác háo hức cái ngày đến trường. Thay vào đó là cái sự bâng khuâng, bồi hồi của học kỳ cuối… Trẻ con bây giờ khác ngày xưa. Nhìn vào bộ sách giáo khoa hoành tráng quá. Môn đạo đức cũng có vở bài tập và “hằm … Đọc tiếp CHUYỆN MÙA ĐI HỌC

CHỈ CÓ THỂ LÀ TÌNH YÊU

Bạn thức dậy trong một căn phòng rất nhiều cửa sổ để những tia nắng lung linh lí lắc lọt vào. Bạn ngỡ ngàng mở mắt ra để hít thở bầu không khí thật sạch, thật lành của buổi sáng. Bạn lắng tai nghe tiếng gió xào xạc qua rừng thông chen cùng tiếng chim tí tách của buổi bình minh và còn nữa tiếng … Đọc tiếp CHỈ CÓ THỂ LÀ TÌNH YÊU

SỐNG GIẢN ĐƠN

Lối sống là thứ rất kỳ diệu, nó có sức mạnh khiến chủ thể thay đổi mỗi ngày. Tôi tin như vậy! Và Hoàng Tạo cũng tin như vậy! Anh là một kiến trúc sư tôi gặp ở New Orleans trong chuyến hành trình của mình. Cũng giống như nhiều kiến trúc sư khác, anh hiểu rõ về thiết kế nội thất. Tạo có bằng … Đọc tiếp SỐNG GIẢN ĐƠN

NHỮNG GIAI ĐIỆU HẠNH PHÚC

Những người nghệ sỹ hát rong có thể thấy rất nhiều ở các thành phố lớn. Họ có khi sôi nổi, có khi lặng lẽ với cuộc mưu sinh của mình. Có khi họ là những người trẻ yêu nghệ thuật và cũng yêu cả du lịch, họ muốn kết hợp cả hai vào trong chuyến hành trình của mình. Hát rong ở tất cả các thành phố mình tới, ở tạm bợ trong những dorm rẻ tiền và ăn sandwich và hát để trang trải qua ngày.

131445-paris
Nghệ sỹ hát rong ở Dresden – Đức 
dresden
Những giai điệu đẹp giữa lòng Paris – Pháp 

Tôi vẫn nhớ Jacob và Sue – một cặp bạn trẻ người Ý và Mỹ gặp nhau ở Budapest vào tuổi 18 và bắt đầu hành trình hát rong của mình trên khắp các thành phố ở Âu Châu. Họ hát vang trời, đầy phóng khoáng giữa một góc phố thốc gió của một thành phố tấp nập miệng luôn cười rất tươi. Họ thường ở lại mỗi thành phố khoảng 1 tuần. Một tuần là đủ cho vừa vặn những trải nghiệm những gương mặt người mỗi ngày nơi tấp nập người qua lại. Đọc tiếp “NHỮNG GIAI ĐIỆU HẠNH PHÚC”

Chiều vàng Cự Đà

Ngày cuối cùng của kì nghỉ! Bạn thức dậy trong một tâm trạng “nhiều câu hỏi” xem mình sẽ làm gì trong ngày nghỉ cuối cùng này. Cự Đà là một cái tên được nhắc đến! Một địa điểm không xa Hà Nội chỉ cách trung tâm khoảng 20 km về phía Tây, nằm bên bờ sông Nhuệ, ngôi làng này được định danh là … Đọc tiếp Chiều vàng Cự Đà

CHUYỆN MUA HỘP CƠM ĐIỆN

Một cuộc sống mới bắt đầu từ chuyện ăn uống. Mình lục tìm trên mạng để tìm mua cái hộp đựng cơm trưa để đem lên chỗ làm ăn. Thiệt ra lý do để đem cơm đi làm đơn giản là vì nếu ăn cơm trưa như các bạn thì mình sẽ tốn tới 3 suất bình thường để no bụng. Với lại nấu món mình thích, đúng khẩu vị của phương Nam – hơi ngọt một chút thì ăn cũng thú vị hơn nhiều. Mình nhớ bạn, ngày xưa cách đây hơn 3 năm, hồi bạn còn độc thân, nhân ngày sinh nhật bạn tặng mình hộp cơm, cái hộp cũng gắn bó với mình ngót nghét hai năm, về đến tận Sài Gòn. Giờ đứng trước việc mua cái hộp cơm, mình lại nhớ đến bạn, nhớ đến điểm bắt đầu của một hành trình mới của gã du mục tứ thời lang thang khắp chốn.

hop-com-dien-swonsan-_SWL-1002SA_4_

Đọc tiếp “CHUYỆN MUA HỘP CƠM ĐIỆN”

IPC JOURNAL [TÔI ĐI HỌC] NGÀY THỨ 9

Bạn đang tiếp tục hành trình của Tôi đi học. Đây là một Journal – một dạng nhật ký hàng ngày để ghi lại đủ mọi chuyện của hành trình “đi học” của một chàng trai không còn trẻ. Một khoá học hoàn toàn không quá nặng về học thuật hay kiến thức, vượt ngoài sức tưởng tượng của tôi về một môi trường giáo dục. Tôi nghĩ sẽ rất hay ho nếu như tôi chia sẻ với bạn câu chuyện về hành trình của mình, những gì trải qua hàng ngày vì với tôi rất nhiều thứ được học, rất nhiều thứ đã thay đổi trong cuộc sống, cách nghĩ, cách nhìn một cách thật giản dị. Hãy dõi theo mỗi ngày của hành trình vì tôi muốn bạn cũng thử trải nghiệm những ngày tháng tuyệt vời mà tôi có được trong hành trình đặc biệt này…Nào! Hãy khám phá ngày thứ 9 của “Tôi đi học”

0171-700x350

Đọc tiếp “IPC JOURNAL [TÔI ĐI HỌC] NGÀY THỨ 9”

XUYÊN VIỆT

Lấy sự thú vị và hứng khởi thường trực làm người dẫn đường, chúng tôi bắt đầu hành trình Xuyên Việt bằng xe máy của mình rất đầy hăm hở đúng nghĩa cứ khoác ba lô lên vai và cứ thế là lên đường. Chúng tôi biết chặng đường đi khó khăn với rất nhiều những lo toan còn đuổi theo nhưng cứ để cho niềm đam mê chinh phục dẫn đường để khám phá tất cả những gì trên đường đi và mở tầm mắt. Một cảm giác khó có thể diễn tả bằng muôn màu văn vẻ. Chuyến đi gọn nhẹ đến đáng kinh ngạc. Một chiếc ba lô để đựng đồ đạc, một ba lô con con đựng máy ảnh và vài vật dụng cá nhân, một con xe Viva đã già nua với biển số xe 6060 nên được đặt tên là Coco. Coco cùng với hai chàng trai, một gã lang thang làm nghề tự do và một gã là một tân kiến trúc sư vừa ra trường bắt đầu hành trình vào đời bằng chuyến đi đáng nhớ của đời mình. Hành trình dài hơn 7000 km trôi qua trong vòng 44 ngày, không quá dài, không quá ngắn và thật ra cũng khó có thể đem dài ngắn ra để đong đếm một chuyến đi quá nhiều cảm xúc..

On the road
On the road

Đọc tiếp “XUYÊN VIỆT”