MÙA CỦA NHỮNG GIẤC MƠ HỒI SINH

Giáng sinh năm nay không ấm như mọi năm.

Suy tưởng của ta cũng thế. Cũng có thể những chú tuần lộc đi nhanh hơn tốc độ ánh sáng và những di chuyển làm cho ta cảm thấy không có nhiều thời gian mà lạnh…
Một năm trôi qua nhanh thật. Có những khoảnh khắc quá ngắn. Ngắn như thể tóc của những cô em gái của ta ở Bình Triệu trong một trào lưu chung năm nào vậy. Và có những nỗi nhớ lại quá dài. Dài như một thiên nằm mộng không thể thoát ra khi người ta bí bách. Giáng sinh mỗi năm đến đều sẽ thật lạ. Lạ vì như năm nay Diamond trang trí ảm đạm hơn. Lạ vì những món quà không tên gửi đến. Lạ vì ta đã quá lớn để tự nuông chiều mình với những mơ ước trẻ con và chủ nghĩa hiện sinh không tên gọi.

Lại là mùa qua.

15167_190595632850_6733549_n Đọc tiếp “MÙA CỦA NHỮNG GIẤC MƠ HỒI SINH”

MIỀN TÂY TA “KIU” LÀ NHỚ

Vẫn cứ ám ảnh hoài về cái đượm và thắm của sông nước miền Tây. Cái đượm và thắm của tình đất và tình người gợi nhiều hơn hai chữ Cửu Long vốn đã cho ta sự thân thương từ ngày thơ bé…

8735_143707352850_4033743_n
Lúa cuối vụ chín và thơm ngọt mùi sữa tựa hồ như cả một cánh đồng lúa là một bình nguyên của hương thơm. Tự hỏi nếu như có một mùi nước hoa mang hương lúa thì ai sẽ là người dùng đầu tiên? Sẽ là những gã hoài hương với thứ xưa cũ của đồng nội, hay kẻ sính cái mộc mạc đồng quê để khoác lên mình thứ áo khoác mộc mạc để thành kẻ sành điệu trong phút chốc. Thấy khói đốt đồng ở xa xa trong cái khoảng không gian rợn ngợp của buổi nắng ngả sang chiều là cảm giác thú vị nhất của người tình cờ đi ngang qua. Màu lúa như cổ vũ cho màu của khói để tạo thành màu mênh mang của nỗi cô tịch đâu đó. Chiều thứ bảy cuối tuần là một thứ xa xỉ cho màu của đồng quê rộn ràng hơn chút ít.

Đọc tiếp “MIỀN TÂY TA “KIU” LÀ NHỚ”

ÁM ẢNH CẢM XÚC SÂN GA

Cả thiên hạ đang kêu gào vì nóng. Cái oi ả của ngày, của mùa làm người ta thấy mất hết sự lãng mạn. Người ta âu lo nhiều hơn. Ít vui vẻ hơn. Dễ cáu bẳn hơn. Giá mà cứ là mùa thu có phải hay hơn không. Những âu lo trôi tuột đi khi trời vàng nắng, trời có gió xanh và cảm giác thư thái khi nghĩ rằng đang có cốm tươi, sen nở cuối mùa và sấu bắt đầu chín vàng ngoài ngõ.

Hà Nội mùa thu có vẻ lạ lắm, lạ đến mức thấy nỗi luyến nhớ bắt đầu dai dẳng dần theo những con phố rất dài và ngược gió. Muốn ôm một ai đó bất kỳ gặp trên phố. Muốn hôn một nụ hôn ở sân ga, nơi mà những cuộc tiễn đưa, gặp gỡ đang rộn ràng thì những gì gắn chặt vào với nhau thật thiêng liêng và ý nghĩa.

railway_by_alivx-d3heouj

 

Đọc tiếp “ÁM ẢNH CẢM XÚC SÂN GA”

CUỘC ĐỜI MÀ LẠI XÓT XA… THÌ SAO CÂY TÁO NỞ HOA…

Suy nghĩ của con người là một trong những thứ rất phức tạp. Nó nhăn nheo, khúc khuyủ và có lúc bẻ ngoặt vào một chỗ nào đó không có biển chỉ đường. Tôi cũng thấy mình như thế khi đứng tần ngần ở một góc quen nhìn lũ trâu đầm bùn đầy sảng khoái. Tôi thấy mình nát quá, những mảnh vá của cuộc đời chồng chéo lên nhau khiến đôi lúc cảm thấy mất tự tin mà đối diện với thực tế. Những mảnh đời vá lại gặp nhau rồi lướt qua hữu hình hay vô hình thì cũng có lúc làm nhói đau những thứ cảm xúc vụn vỡ. Lâu rồi không gặp lại buổi chiều của mình, và cũng lâu rồi không gặp mình mắt cay tay vẫy…

Apple blossom
Apple blossom

Đọc tiếp “CUỘC ĐỜI MÀ LẠI XÓT XA… THÌ SAO CÂY TÁO NỞ HOA…”

LÀO “KHÔNG VỘI VÔ

Lào là quốc gia duy nhất ở khu vực Đông Nam Á không có biển và cũng là quốc gia lạ lùng nhất ở khu vực này với mạch sống lạ lùng, chậm rãi và vô tư lự. Điều này gần như chạm đến gần như mục tiêu hầu hết của các chuyến du lịch – sự bình yên và tạm đi mệt mỏi của cuộc sống ồn ào thường nhật. Có một lý do mà quốc gia này lúc nào cũng hiền hoà và điềm tĩnh là vì nhịp sống ở đây yên ả và chậm chạp đến đáng kinh ngạc, không ai muốn to tiếng hay bon chen xô bồ – vì “chả để làm gì cả”.

IMG_7190_1

Đọc tiếp “LÀO “KHÔNG VỘI VÔ”

“NAMASTE” NEPAL

Namaste mang nghĩa là xin chào theo tiếng Nepal. Nhưng ở quốc gia này, Namaste còn mang nhiều nội hàm hơn ý nghĩa chào hỏi đơn thuần. Nó là sự thân thiện, rộng mở và chào mời lữ khách đến với nóc nhà của thế giới – xứ sở của những đỉnh cao tít tắp, của đa dạng sắc màu văn hóa và những câu chuyện huyền bí ẩn đằng sau dãy Hy Mã Lạp Sơn tráng lệ…

IMG_6239

Đọc tiếp ““NAMASTE” NEPAL”

FATHERS & SONS

Bác là bạn của bố – chính xác là đồng nghiệp của bố tôi. Khi còn là một cậu bé học cấp 2 ngây ngô tôi vẫn hay sang nhà bác để học kèm cùng bạn. Bạn là một cậu bé to xác và tôn sùng chủ nghĩa hiện sinh. Thế giới của tôi và của bạn rất khác nhau, tôi hiểu và với trí óc ngây thơ lúc ấy tôi không lấy làm lạ. Có hai thứ lúc ấy tôi ghen tị với bạn là cái nhà kho đựng sách ở sau nhà bạn. Nhà bạn là một căn nhà với nhiều cửa vào và cả một khu vườn đẫm mùi cổ tích. Cổ tích ẩn hiện trong đá, trong cỏ, trong cái hồ cá bé xíu, trong cây trái xum xuê và trong một cái nhà kho kì diệu. Cái nhà kho đựng toàn là sách! Với tôi, cái nhà kho ấy là cả một thế giới. Những quyển sách văn học, khảo cứu, cả những quyển sách dạy nhạc nặng trịch những cân nặng thời gian, có lẽ là đóng cả vào một thời tuổi trẻ của chủ nhân. Tôi thích những cuốn sách cũ như vậy, vì đằng sau mỗi cuốn sách như vậy luôn là kỉ niệm. Kỉ niệm có khi nhìn thấy được bằng đôi dòng ghi ở đầu trang 3, kỷ niệm có khi là gạch chân những dòng chữ mà người ta yêu và nhớ. Kỷ niệm có khi cũng là tấm ảnh đã có lúc người ta muốn quên dù thời gian nghiệt ngã luôn bắt nhớ nên kẹp giữa những miên man là chữ nghĩa tầng tầng. Tôi hay nán lại trong cái kho sách cũ ấy để đọc sau khi học xong, vừa đọc vừa suy nghĩ về hai thứ mà mình ghen tị với bạn…

father-son11
Đọc tiếp “FATHERS & SONS”

KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM

Phi cảng Mactan-Cebu là một phi cảng khá bé, nó cũng bé như hòn đảo này vậy. Có lúc tôi nghĩ rằng ở một nơi bao la và lớn rộng thì người ta mới lạc nhau. Hà Nội quá chật chội để cho hai người yêu nhau rồi tránh mặt. Hà Nội quá nóng nực và oi ả mùa hè nên những bàn tay thôi không còn nắm chặt, thôi không còn chờ đợi nhau ở bờ rào và ở nơi bờ sông lộng gió.

165458_10151462635802851_1148263205_n

Đọc tiếp “KHÔNG AI CHỜ AI NƠI PHI CẢNG VỀ ĐÊM”

Creeks

Đi bơi. Gặp lại cậu bạn chung phòng hồi Kí túc xá. Phòng 113. Phòng có 6 người và một tên vô gia cư ở ké cho mình là 7. Đơ mặt khi nhẩm tính lại từ đó đến nay, đã gần 10 năm trôi qua. Mình nhớ là mình có khác gì nhiều lắm đâu, thấy hồn nhiên xưa vẫn còn nguyên vẹn mà sao nhiều thứ nước chảy mây trôi quá xá khác. Ký túc xá Vũng Tàu – dành cho dân Vũng Tàu – tự hào là trai vùng biển – trai xứ dầu nên có tí kiêu. Cả phòng nhiều đứa nhiều trường, nhiều khoa, mỗi đứa học một giờ, chỉ có sau giờ cơm tối là đủ mặt. Cả phòng mỗi đứa một tính nên cãi vã cũng nhiều, đánh nhau cũng nhiều và thương nhau cũng nhiều. 7 người – 6 người đeo nhẫn ở tay – 6 người cùng làm dầu khí ở quê nhà – 1 người còn lại ngẩn ngơ hình như trong cái mớ ngã rẽ cuộc đời lên xuống chìm nổi mình xa lạ quá. Chả biết cái lối oái oăm mình chọn sẽ dẫn đến đâu mà lụi hụi cũng đã lơ ngơ chuẩn bị đầu 3 mất rồi… Đọc tiếp “Creeks”