XE ĐẠP CỦA MẸ

Chiều thứ bảy…khi một ngày dần khép lại…cảm giác rất lạ…không hẳn là trống rỗng, không hẳn là háo hức. Đơn giản chỉ là mong cái gọi là ngày mai…dù là ngày mai cũng chẳng biết có màu gì.

168299_501790097850_7910389_n

Đọc tiếp “XE ĐẠP CỦA MẸ”

Hà về….vẫn như ngày xưa

Hà Trần trong tôi vẫn như ngày xưa. Vẫn ngẫu hứng, vẫn phiêu diêu như một khúc du ca đồng nội. Vẫn êm đềm và đằm thắm như một thiếu nữ Hà Thành tuổi tròn trăng; hiểu và cảm âm nhạc bằng những rung cảm say mê đầu đời.

Ngày đó tôi đã từng say mê với những “dòng sông mùa thu”, “phố nghèo” và rất nhiều những tự truyện bằng âm nhạc của chú Trần Tiến. Thú thật lúc đầu trong tôi những giai điệu đó đơn thuần chỉ gợi trong tôi những cảm giác là lạ. Thế thôi! Mãi về sau, khi đã trải nghiệm cuộc sống nhiều hơn tôi mới định hình rõ ràng hơn cái cảm xúc ngày đó. Đó chính là sợi dây đồng cảm vô hình bằng âm nhạc…

CÓ GIÓ Ở ĐỒI NORMANDIE

Một email từ một địa chỉ xa. Tự nhiên nhớ lại những dòng viết của chính mình. Những dòng viết không cú pháp, không câu nệ, chỉ đơn giản là tuôn trào của một chuyến đi, một bước ngoặt trong chuyến hành trình của chính mình…

…..

Có gió trên những ngọn đồi vùng Normandie. Cái nắng là lạ của vùng đất này làm cho tất cả các giác quan của tôi được đánh thức. Lang thang, tản mạn, nhìn từng tia nắng trôi qua kẽ tay… vậy là tôi đã có mặt ở cái vùng đất lạ này được 1 tuần. Cái xứ sở hoa lệ này đón tôi theo cái kiểu của người Âu châu hay nhìn dân tộc tóc đen da vàng vậy. Một nửa xa lạ, một nửa thiện cảm. Có lẽ cái thiện cảm họ dành cho dân tộc Nhật Bản, còn xa lạ họ dành cho những người của xứ Đông Dương. Chẳng có cách nào khác ngoài cười thầm, nói tóm lại người ở đâu cũng “trông mặt bắt hình dong” như người Việt mình. Cả một tuần căng thẳng cùng công việc, cùng bộn bề những chồng giấy tờ ngồn ngộn của chuyến đi với hằm bà lằng rắc rối không tên. Tất cả cuối cùng cũng trôi qua, vì ở đây người ta ý thức cái ngày cuối tuần rõ ràng hơn. Rõ ràng hơn là bởi cuối tuần là thời gian thư giãn, là khoảng thời gian giải trí ngắm nhìn mây trời.

5537132829_dc77980764_o Đọc tiếp “CÓ GIÓ Ở ĐỒI NORMANDIE”

TẠ ƠN NHỮNG LẦN ĐAU

Những ngày này, hay đong đếm lại thời gian một cách vô thức – hoàn toàn vô thức. Và nhân việc đong đến thời gian thành ra cũng đong đếm cả những sự kiện đã từng xảy ra trong đời. Một trong số đó là những đau đớn. Đau đớn theo nghĩa đen!

2982133244_7e5258058a_b

 

Đọc tiếp “TẠ ƠN NHỮNG LẦN ĐAU”

Đôi khi nước mắt cũng chảy ngược mẹ ơi…

168299_501790097850_7910389_n

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không biết đã bao lâu rồi không thấy mình buột miệng ra tiếng gọi bản năng ấy. Tiếng gọi mà hầu như tất cả các đứa trẻ trên toàn nhân loại đều nói ra đầu tiên lúc còn bi bô. Tiếng gọi ấy thành một phát xuất của mọi nguyên cớ. Đói! gọi mè, buồn hay vui cũng gọi mẹ và cả khi vùng vằng giận dỗi cũng gọi mẹ. “Mẹ” tiếng gọi đầu môi chính là tiếng gọi đẹp nhất bởi nó là tiếng gọi đầu lòng dễ dàng nhất, tin cậy nhất, trìu mến nhất và cũng gần gũi nhất. Con lớn lên với tiếng gọi đầu môi ấy, và mọi sướng khổ hay đau buồn cũng được sẻ chia bằng tiếng gọi đầu môi ấy. Có điều…càng lớn…con bước vào tuổi bay nhảy và đi xe…tiếng gọi ấy thưa vắng dần rồi cũng có lúc im bặt trong chính tư duy. Mẹ biết và mẹ hiểu…đôi ba lần trong những cuộc điện thoại hiếm hoi gọi cho mẹ tôi biết rằng dù nhớ con lắm nhưng sợ gọi cho con rồi sẽ lại nhớ thêm, rồi sợ con bận không trả lời mẹ được. Đọc tiếp “Đôi khi nước mắt cũng chảy ngược mẹ ơi…”

Thư gửi mùa Vọng – 03

snow-is-everywhere-wallpapers_16483_1440x900Dear Tada,

Còn 20 ngày là tới giáng sinh rồi. Nhanh thật cháu nhỉ? Sáng nay ông ngồi chuẩn bị những món quà cho trẻ con khắp nơi và tự hỏi mình: “Giáng sinh có màu đặc trưng là xanh lá cây, đỏ, xanh dương, trắng và cả hồng cả tím nữa. Đôi khi ông không biết màu sắc nào mới chính xác là màu sắc của giáng sinh vì ông thấy màu nào cũng đẹp cả.  Đọc tiếp “Thư gửi mùa Vọng – 03”

Thư gửi mùa Vọng – 02

waiting-for-santa-wallpapers_31827_1440x900

Tada yêu quý của ta,

Hôm nay là Chúa Nhật và hẳn là những lớp học của ngày Chuá Nhật đã mang đến cho con nhiều những dự cảm đầy thú vị. Hôm qua cũng là ngày nhiều cảm xúc phải không, ta đã đọc những câu chuyện viết cho bà của con. Mùa đông lạnh nhưng những tia nắng dù yếu ớt của mùa đông cũng đủ mạnh để sưởi ấm những con tim hay những tình cảm mà mình thờ ơ đúng không con. Hãy dành mùa này cho những yêu thương và nó sẽ làm cho con đủ ấm áp ít nhất là trong tuần sau khi ta thấy dự báo là sẽ xuống đến 14 độ. Con nên dùng khẩu trang- ta biết là con không thích nhưng chí ít nó sẽ giúp cho xoang không bị lạnh con nhé. Đọc tiếp “Thư gửi mùa Vọng – 02”

ĐỊNH MỨC KHUÂY KHỎA

69435_10151194824582851_1723677760_n

Cuối tháng! Lại là cuối tháng! Không có gì ấn tượng! Nhưng là tháng cuối năm thì mọi thứ lại khác. Một cơ quan làm cho nhân viên la làng khi áp khung định mức. Họ đã quen với mức khoán trắng thời gian và định mức là một thứ không làm cho họ cảm thấy ổn. Nhưng sau vài tháng, mọi thứ đã im ắng trở lại. Người không thấy ổn đi tìm cách để làm cho nó ổn như một sự điều chỉnh tất yếu.

Đọc tiếp “ĐỊNH MỨC KHUÂY KHỎA”

BUỔI TỐI CUỐI TUẦN…VÀ BẢN TÌNH CA HÁT BẰNG GIỌNG MỘC…

Hôm nay là một ngày thứ bảy khá kì lạ. Gió không thổi nhiều. Người ta ra đường có vẻ cũng không nhiều, ít nhất là trong mắt nhận xét của tôi và tôi cũng làm một việc không quen thuộc so với những ngày thứ bảy khác của mình. Tôi viết đến đây và tự hỏi liệu mẫu số chung cho những ngày thứ bảy khác đã quen thuộc của mình là gì? Ở lại văn phòng trong một trạng thái say rượu (tất nhiên là không phải trạng thái say rượu lý tính) và ngậm ngùi làm việc. Hôm nay, sau giờ tan học, tôi không vội vã tìm cái gì để nhét vào bụng và cũng không vội vã trở về cơ quan, một buổi tối thứ bảy khác lạ dần dần được vẽ ra trên một phương diện nào đó có vẻ giống với kiểu mà mình thích.  Đọc tiếp “BUỔI TỐI CUỐI TUẦN…VÀ BẢN TÌNH CA HÁT BẰNG GIỌNG MỘC…”

BỞI VÌ MÙA THU TÔI Ở LẠI…

Xin lỗi nhé mùa thu vì ta quá vô tình không nhận ra mùa đã sang từ lúc nào. Chỉ nhớ là trong một đêm…lại là đêm khoảng thời gian mà những trái tim cô đơn thường tìm đến những khoảng lặng trong tâm hồn mình, là lúc những ký ức ngày xa xưa chợt ùa về. Nỗi cô đơn trở thành quạnh vắng và tiếng gõ nhịp của đồng hồ như chậm hơn…chậm hơn cả những đợi chờ. Có người bảo rằng mùa thu có quyền năng rất lớn đối với tình yêu khi nó có thể đánh thức những tâm hồn đồng điệu để hoà cùng với nhau. Để những kẻ chai lì cảm xúc cũng biết lãng mạn hơn. Hà Nội chưa vào mùa hoa sữa nhưng cảm xúc của người ta cũng nhắc nhớ là cần phải nồng nàn hơn. Đặc biệt là những kẻ cô đơn thì phải gồng lên để chuyên chở tình cảm của mình, để ôm chặt lấy mình để huyễn hoặc cảm xúc ấm…Để cho không gian dạ hương không đến mức phải thổn thức trong đêm. Nhưng cũng chẳng dễ dàng gì… Đọc tiếp “BỞI VÌ MÙA THU TÔI Ở LẠI…”