Nơi mỗi giọng nói là một quê hương

Ngày đầu tiên của tháng 7, cả dải đất hình chữ S bỗng nhiên lạ hơi tí chút với 34 tỉnh thành gọn nhẹ. Đứng trước cột mốc quan trọng của cả dân tộc, với những trái tim thấp thỏm đó đây, nhưng tương lai luôn là một món quà tuyệt diệu để ta dần lật mở và khám phá. Tỉnh thành, hay văn hoá … Đọc tiếp Nơi mỗi giọng nói là một quê hương

Tạm biệt Huế bằng một bữa sáng, chào Việt Nam qua ô cửa toa tàu”

Đúng như dự đoán từ đêm trước, mình thức dậy cùng những tia nắng sớm đầu tiên của ngày mùa hạ, khi cả cái dorm được phủ ánh sáng qua chất liệu đặc biệt của vách tường. Nếu từng trải qua cuộc sống tập thể, bạn sẽ hiểu cái cảm giác buổi sáng nhìn mọi thứ và nhìn người bạn cùng phòng bằng đôi mắt … Đọc tiếp Tạm biệt Huế bằng một bữa sáng, chào Việt Nam qua ô cửa toa tàu”

Ngủ cùng người lạ ở Huế

Mình đang viết những dòng này vào ngày cuối cùng của một tuần hideaway ở miền Trung – nắng, gió, và sự hào sảng lồng lộng. Một tuần lễ mình dành cho riêng mình, không lịch trình, không cam kết. Giờ đang ở sân bay, ga đi quốc nội, chuẩn bị cho chuyến bay đêm về lại Hà Nội – kết thúc hành trình theo … Đọc tiếp Ngủ cùng người lạ ở Huế

Đứa bé dạo chơi cùng truyền hình

Mình đến với duyên nghiệp báo bằng một tình yêu rất đỗi ngây thơ, một niềm đam mê thuần khiết dành cho truyền hình từ hồi còn rất sớm. Hồi đó, chắc khoảng lớp 4 hay lớp 5, nhà có cái tivi đầu tiên, một chiếc hộp nhỏ xíu, 14 inches, và nó đã trở thành người bạn thân thiết đầu tiên, dẫn dắt mình … Đọc tiếp Đứa bé dạo chơi cùng truyền hình

Chiều chuộng một đứa trẻ cũ nhân ngày 1.6 

Tối Chủ nhật, ngày Quốc tế Thiếu nhi, mình ngồi viết những dòng này từ Đà Bắc – một góc hoang sơ của Hòa Bình, nơi núi gặp suối và sự yên lặng có tiếng nói riêng. Hôm nay là ngày 1 tháng 6. Một ngày vốn dành cho trẻ con. Nhưng cũng là một ngày mà mình quyết định dành tặng cho đứa trẻ … Đọc tiếp Chiều chuộng một đứa trẻ cũ nhân ngày 1.6 

Tour ký ức – Nguyễn Trường Tộ – những năm tháng sát biển và sát cả nhịp đời thô nhám 

Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ. Chúng sống cùng mình – qua mùi gió biển, tiếng xe đạp lạch cạch, hay một khúc cua quen thuộc vô tình bắt gặp giữa dòng người. Tour Ký Ức bắt đầu từ một cảm xúc rất riêng – khi mình về nhà với ba má, gần sinh nhật. Mình đạp xe lang thang qua … Đọc tiếp Tour ký ức – Nguyễn Trường Tộ – những năm tháng sát biển và sát cả nhịp đời thô nhám 

40 – và người bạn mình từng bỏ quên

Có những buổi sáng bắt đầu như một sự rút lui nhẹ nhàng khỏi thế giới. Không chuông báo, không lời chúc sớm, không điện thoại sáng bừng màn hình. Hiện diện một tách trà nóng đặt trên bàn, vài tờ giấy lộn xộn ghi dở, một ô cửa sổ đón nắng nghiêng, và một người đàn ông bước sang tuổi bốn mươi trong im … Đọc tiếp 40 – và người bạn mình từng bỏ quên

Tour ký ức – Tuổi thơ ở xứ đạo Đông Xuyên

Có những ký ức không nằm yên trong quá khứ. Chúng sống cùng mình – qua mùi gió biển, tiếng xe đạp lạch cạch, hay một khúc cua quen thuộc vô tình bắt gặp giữa dòng người. Tour Ký Ức bắt đầu từ một cảm xúc rất riêng – khi mình về nhà với ba má, gần sinh nhật. Mình đạp xe lang thang qua … Đọc tiếp Tour ký ức – Tuổi thơ ở xứ đạo Đông Xuyên

Chuyện buổi tối thứ 4 – Một cuộc trò chuyện thân của những người không quen

Bốn cô gái, một chàng trai – là tôi.Chiếc ghế thứ sáu vắng mặt. Không ai để ý nữa sau vài phút đầu. Chúng tôi không quen biết. Cũng chẳng có gì ràng buộc nhau sau bữa tối này. Có lẽ vì thế mà người ta dễ nói hơn. Những chuyện tưởng chỉ dành cho bạn thân hoặc cho nhật ký. Những tổn thương còn … Đọc tiếp Chuyện buổi tối thứ 4 – Một cuộc trò chuyện thân của những người không quen

Một Đêm Ở Quy Nhơn – Khi Thành Phố Cũng Cô Đơn Như Mình

Chủ nhật. Đám cưới xong, bạn bè rã đám. Mình quay lại Quy Nhơn – một mình. Không lịch trình, không deadline, không ai gọi điện nhắc về những thứ cần làm. Chỉ có mình và một thành phố biển đang lặng lẽ thở. Đêm nay, không có những bữa tiệc ồn ào, không có những cái bắt tay xã giao. Chỉ có một người đi lang thang … Đọc tiếp Một Đêm Ở Quy Nhơn – Khi Thành Phố Cũng Cô Đơn Như Mình