
Mình thức dậy từ lúc trời còn tối mịt, và cơn mưa buổi sáng làm cho vạn vật trong lành hơn. Hẳn là đã mưa từ đêm qua để đón chào sinh nhật mình.
Mình vẫn háo hức cho ngày này mỗi năm, nhưng theo những cách tĩnh lặng hơn. Là một người kể chuyện, mình thích được tuôn trào bằng chữ viết nhất mỗi dịp như thế này, tâm sự với bản thân trước hết, như ngày xưa hay nắn nón trong mấy trang giấy nháp. Khác với nói, viết cho ta cảm giác chậm rãi, cân nhắc, và thứ nghĩ ra đầu tiên trong buổi sáng bình minh của tuổi mới này là cảm giác biết ơn, biết ơn bố mẹ, và biết ơn sự may mắn để vẫn bình an, vẫn tiếp tục hành trình diệu kỳ này và bắt đầu viết những chương mới của cuốn sách đời người.
Tuổi mới của mình không còn bố. Đó sẽ là một biến cố rất lớn, và chắc chắn sẽ cần thời gian để nguôi ngoai, để tập thích nghi dần. Tâm trí con người với những tổn thương vô hình mà ta hay chối bỏ, hoặc hay quên mất rằng “ta đang không ổn”. Mới sáng hôm qua, đưa mẹ và em ra sân bay, đợi mãi cho đến lúc bóng hai người khuất dần ở xa rất xa, mình mới quay về Hà Nội và tự nhủ: “Ngày mới rồi, về thôi, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi.” Cũng trong ánh bình minh của một ngày mới đang đến, bình minh của tuổi cũ. Và hôm nay là bình minh của tuổi mới, một buổi sáng như mọi ngày, khi đã tắt tất cả thông báo trên mạng xã hội để yên tĩnh tận hưởng ngày của mình với những lời chúc chất lượng từ những người vẫn nhớ.
Mình sẽ đối đãi với bản thân như thế nào trong tuổi mới? Câu hỏi đó pop up ngay khi thức dậy sáng nay. Mình nghĩ mình sẽ vừa khắt khe hơn, nhưng cũng sẽ nhẹ nhàng hơn trong nhiều tình huống sắp đến. Mình sẽ lắng nghe lại những giá trị của mình ngân vang qua những người yêu quý mình, để chúng soi đường như một chiếc la bàn dẫn hướng.
Sáng nay mình đem viên sỏi ra, viên sỏi từ lớp Chuyên viên Hướng nghiệp của cô Phoenix Hồ, nơi các bạn cùng lớp viết lên đó những từ khóa họ nghĩ về mình. Mình mỉm cười khi được nhắc nhớ:
Chân thành.
Tiềm tàng.
Ấn tượng khó quên.
Sáng tạo.
Trải nghiệm.
Trung thực.
Hoang dại.
Quan tâm.
Vài từ nữa đã mờ theo thời gian, nhưng mình tin đó đều là những thứ tốt đẹp mà mình may mắn được trang bị cho hành trình làm người của mình. Mình hoàn toàn tự hào về điều đó, tự hào về những gì đã có ở hình hài này với tình yêu thương của bố mẹ, của bạn bè thân hữu, của vũ trụ này.
Vài dòng cho bình minh tuổi mới, vừa là self-reflection, vừa là định hướng, vừa là lời tự hứa với bản thân về nhiều thứ đã từng lỗi hẹn.
Chào bình minh mới nhé, Tada.
May 20, 2026

