Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Có những đạo diễn bắt đầu từ trường quay. Có những đạo diễn bắt đầu từ sân khấu. Francis Ford Coppola bắt đầu từ một chiếc giường. Năm 9 tuổi, cậu bé Francis bị bại liệt. Cậu phải nằm trên giường hơn một năm. Với một đứa trẻ, một năm là một đời rất dài. Bên ngoài kia là bạn bè, phố xá, tiếng xe, … Đọc tiếp Francis Ford Coppola: Người đặt cược cả đời vào một giấc mơ điện ảnh

Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Có một câu hỏi mà người ta vẫn thường nhắc đến khi nói về Nguyễn Du: “Ba trăm năm nữa, trong thiên hạ, có ai người khóc Tố Như?” Đó không phải là câu hỏi của một người muốn được nổi tiếng. Cũng không hẳn là câu hỏi của một nhà thơ mong tác phẩm mình được đời sau nhớ đến. Trong câu hỏi ấy … Đọc tiếp Nguyễn Du và câu hỏi ba trăm năm: Khi nỗi đau trở thành một kiệt tác

Steven Spielberg: Người Biến Nỗi Sợ Thành Kỳ Quan Của Điện Ảnh

Trong lịch sử điện ảnh, có những đạo diễn được nhớ đến vì kỹ thuật. Có những người khác được nhớ đến vì cảm xúc. Nhưng Steven Spielberg là một hiện tượng hiếm hoi, bởi ông đứng ở điểm giao nhau giữa hai vùng đất ấy. Ông vừa là người hiểu máy quay như một nhà phát minh, vừa hiểu trái tim con người như … Đọc tiếp Steven Spielberg: Người Biến Nỗi Sợ Thành Kỳ Quan Của Điện Ảnh

James Cameron: Khi Kỹ Thừa Và Nghệ Thuật Gặp Nhau Ở Đáy Đại Dương

Trong thế giới điện ảnh, người ta thường chia các đạo diễn thành hai nhóm: những người mộng mơ lãng mạn và những nhà kỹ trị chính xác. Nhưng James Cameron là một ngoại lệ kỳ lạ. Ông đứng giữa lằn ranh đó — một “Kỹ sư kể chuyện” (Storytelling Engineer) — người dùng những mã nguồn công nghệ khô khan để viết nên những … Đọc tiếp James Cameron: Khi Kỹ Thừa Và Nghệ Thuật Gặp Nhau Ở Đáy Đại Dương

Yuval Noah Harari: Khi câu chuyện trở thành sự thật

Có một hình ảnh khá “ngược đời” để bắt đầu về Yuval Noah Harari: một giáo sư lịch sử, chuyên lịch sử quân sự thời Trung Cổ, mỗi năm dành khoảng 60 ngày đi thiền trong im lặng. Không điện thoại, không sách, không trò chuyện. Chỉ có hơi thở và sự quan sát. Và từ kỷ luật đó, ông viết ra những cuốn sách … Đọc tiếp Yuval Noah Harari: Khi câu chuyện trở thành sự thật

Trương Nghệ Mưu: Khi màu sắc trở thành ngôn ngữ kể chuyện

Tại sao trong Hero, chỉ cần màu sắc chuyển từ đỏ sang xanh, người xem đã lập tức hiểu rằng sự thật đang được kể theo một cách khác? Không cần một dòng thoại giải thích, không cần nhân vật đứng ra phân tích, chỉ cần tông màu thay đổi, và cả câu chuyện bỗng mang một giọng điệu mới.Thoạt nghe, điều đó có vẻ … Đọc tiếp Trương Nghệ Mưu: Khi màu sắc trở thành ngôn ngữ kể chuyện

Trịnh Công Sơn và phép lạ hóa ngôn ngữ

Mấy ngày cuối năm luôn đến rất nhanh. Deadline chồng lên deadline, việc chưa xong mà năm thì đã sắp khép lại. Có những buổi tối ngồi trước màn hình, đầu vẫn nghĩ tới việc phải hoàn thành thêm một thứ gì đó, nhưng lòng lại trôi đi đâu rất xa. Và trong những khoảnh khắc ấy, không hiểu sao mình lại nhớ đến Trịnh … Đọc tiếp Trịnh Công Sơn và phép lạ hóa ngôn ngữ

David Attenborough và khoảnh khắc tình cờ đã thay đổi cách nhân loại nhìn vào Trái Đất

Tập 11 của Bậc Thầy Kể Chuyện mở ra hành trình đặc biệt của David Attenborough, người dẫn chuyện được chọn một cách rất tình cờ nhưng lại trở thành biểu tượng toàn cầu của phim tài liệu thiên nhiên. Bài viết nhấn vào cách ông biến khoa học thành cảm xúc, dùng nhịp giọng, nhịp hình và cả những khoảng lặng để dẫn dắt hàng trăm triệu khán giả. Đây là cái nhìn súc tích về nghệ thuật kể chuyện của Attenborough và lý do vì sao giọng nói ấy có thể tạo ra những thay đổi thật sự trong nhận thức về môi trường. Đọc tiếp David Attenborough và khoảnh khắc tình cờ đã thay đổi cách nhân loại nhìn vào Trái Đất

Nghệ thuật kể chuyện của Pixar – nơi kỹ thuật dừng lại và cảm xúc bắt đầu

Hãy tưởng tượng… Một cậu bé ôm cây đàn giữa căn phòng tối, chỉ một nốt nhạc vang lên và ký ức bừng sáng.Cắt cảnh: năm cảm xúc trong đầu cô bé 11 tuổi cãi nhau để giành quyền điều khiển bảng cảm xúc. Cắt nữa: một con robot nhặt rác giữa Trái Đất hoang tàn, nhìn lên bầu trời nơi một vì sao vụt … Đọc tiếp Nghệ thuật kể chuyện của Pixar – nơi kỹ thuật dừng lại và cảm xúc bắt đầu

Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs

“Cú Twist 90 Giây Thay Đổi Thế Giới”
Moscone West, San Francisco – 9 tháng 1, 2007
Khán phòng nín lặng. Steve Jobs đứng giữa sân khấu tối giản, chỉ có một chiếc màn hình khổng lồ phía sau. Ông mặc bộ đồ “uniform” (đồng phục) đặc trưng: áo len đen cổ lọ, quần jeans Levi’s 501, giày sneaker New Balance. Không có bục phát biểu. Không có giấy tờ ghi chú. Chỉ có ông, một chiếc remote điều khiển nhỏ, và câu chuyện sắp thay đổi cả ngành công nghệ. Đọc tiếp Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs