CHUYỆN BÌNH THƯỜNG NHO NHỎ Ở SÀI GÒN

Sài Gòn những ngày cuối năm, hối hả hơn nhiều. Hối hả theo cái nhịp bình thường mới – thứ mà chúng ta nhiều lần phải tự thấy nó lạ, mà nó đúng. Bình thường lại còn mới! Đúng vậy, chúng ta khóac lên mình một tâm thế mới cho những thứ bình thường mình vẫn làm. Là một nhà báo và lịch trình đang … Đọc tiếp CHUYỆN BÌNH THƯỜNG NHO NHỎ Ở SÀI GÒN

NHẬT KÝ TẾT VTV7 – ĐÃ 5 NĂM RỒI ĐẤY

Nhật ký ngày mùng một tết vê tê bảy năm 1980s Đã một ngày trôi qua từ sau dư âm của ngày 8.1. Cứ râm ran trong mình. Mình thấy hân hoan, trái tim nhảy múa khi có quá nhiều gương mặt thân thương trở về nhà, trở về ghé thăm chốn kỷ niệm thiêng liêng của ngôi nhà VTV7. Nơi những cảm xúc chạm … Đọc tiếp NHẬT KÝ TẾT VTV7 – ĐÃ 5 NĂM RỒI ĐẤY

Viết cho tuổi mới…

Tuổi là một con số, đã nhiều lần mình tự nói với mình như thế nhưng đúng là tư duy của con người là thứ phức tạp hơn mình tưởng. Mình đang đón tuổi mới ở một bàn làm việc ở một quán cafe giữa mùa dịch – một sinh nhật rất khác! Khác khi ta không còn bận tâm hay quá lo âu hay … Đọc tiếp Viết cho tuổi mới…

CHUYỆN MÙA ĐI HỌC

Mỗi năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều.. Đã lâu rồi không còn cái cảm giác háo hức cái ngày đến trường. Thay vào đó là cái sự bâng khuâng, bồi hồi của học kỳ cuối… Trẻ con bây giờ khác ngày xưa. Nhìn vào bộ sách giáo khoa hoành tráng quá. Môn đạo đức cũng có vở bài tập và “hằm … Đọc tiếp CHUYỆN MÙA ĐI HỌC

May quá, mình vẫn như ngày xưa….

Viết tiếp câu chuyện của gần 10 năm về trước, tiễn Phú ra sân bay, chúng tôi như thường lệ vẫy tay chào “hẹn gặp lại”. Sau những va đập của cuộc đời, cả những va đập lý tính và cảm tính khiến chúng tôi có lúc phải cay đắng thốt lên rằng “Hẹn gặp lại” nói ra nhẹ tênh nhưng kì thực là khó … Đọc tiếp May quá, mình vẫn như ngày xưa….

TẾT LÀ MẸ…

Mình với bạn Tết biết nhau và làm bạn với nhau cũng mấy chục năm rồi đó. Mình vẫn còn nhớ ngày xưa khi cậu bé hai ba tuổi ngây ngô lần đầu làm quen với Tết. Hình ảnh của Tết trong mình lúc còn con nít nhiều màu sắc lắm và cũng chộn rộn lắm. Mình vẫn nhớ ở một thị xã nhỏ ở … Đọc tiếp TẾT LÀ MẸ…

CHUYỆN CỦA ZUZU – CHUYỆN CỦA CHÍ THOÒNG – CHUYỆN CỦA CHÚNG TÔI

Zu là một cô gái rất cừ – rất đáng để học hỏi và để yêu quý thật nhiều. Zu có thể nói chuyện với bất kì ai, nói rất nhiều, thao thao bất tuyệt, nhưng cũng có thể im lặng cả tuần trời. Giỏi là chưa đủ, đức khiêm cung là thứ mà tôi học được rất nhiều từ cô em bé nhỏ này. … Đọc tiếp CHUYỆN CỦA ZUZU – CHUYỆN CỦA CHÍ THOÒNG – CHUYỆN CỦA CHÚNG TÔI

IPC JOURNAL – Ngày thứ 26

Ngày thứ hai đầu tuần đến với một bầu trời ảm đạm tiếp nối mấy ngày ảm đạm bữa nay ở Helsingor. Và lúc này tự nhiên thấy nhớ những ngày nắng trong lành của mùa hè kinh khủng. Thứ nắng mật ong rải vàng khắp sân trường mới ngon lành làm sao. Mới vào thu mà trời đã thảm đạm như thế này chắc … Đọc tiếp IPC JOURNAL – Ngày thứ 26

CHỈ CÓ THỂ LÀ TÌNH YÊU

Bạn thức dậy trong một căn phòng rất nhiều cửa sổ để những tia nắng lung linh lí lắc lọt vào. Bạn ngỡ ngàng mở mắt ra để hít thở bầu không khí thật sạch, thật lành của buổi sáng. Bạn lắng tai nghe tiếng gió xào xạc qua rừng thông chen cùng tiếng chim tí tách của buổi bình minh và còn nữa tiếng … Đọc tiếp CHỈ CÓ THỂ LÀ TÌNH YÊU

SỐNG GIẢN ĐƠN

Lối sống là thứ rất kỳ diệu, nó có sức mạnh khiến chủ thể thay đổi mỗi ngày. Tôi tin như vậy! Và Hoàng Tạo cũng tin như vậy! Anh là một kiến trúc sư tôi gặp ở New Orleans trong chuyến hành trình của mình. Cũng giống như nhiều kiến trúc sư khác, anh hiểu rõ về thiết kế nội thất. Tạo có bằng … Đọc tiếp SỐNG GIẢN ĐƠN