TÌNH THEO CON CHỮ

Bữa sáng, lật đật đi ra khỏi nhà đi học tình cờ ngó nghiêng thấy một phong thư gửi đề tên mình lại viết tay mà tự nhiên bụng bảo dạ vui quá trời quá đất. Mình ngồi trên tàu, cẩn thận mở thư ra đọc, cái cảm giác mở thư tay nó cũng khác lắm, nhẹ nhàng, li ti mi, tỉ mẩn và rất … Đọc tiếp TÌNH THEO CON CHỮ

IPC JOURNAL – NGÀY THỨ 25

Ngày chủ nhật! Và là một ngày chủ nhật ảm đảm đúng nghĩa khi buổi sáng thức dậy mở mắt nhìn ra ngoài trời thấy không khí khác hẳn mọi ngày. Trời không có nắng tẻ nhạt và tóm lại là tạo ra một cảm giác khá u buồn. Bình thường thì với quang cảnh u buồn của buổi sáng cuối tuần như thế này … Đọc tiếp IPC JOURNAL – NGÀY THỨ 25

NGƯỜI VẼ NHẠC TRẺ THƠ

Anh là người rất hiền. Rất ngắn gọn! Đến tận bây giờ tôi vẫn quả quyết như vậy khi có ai hỏi về Lưu Hà An. Người miền nam hay dùng từ hiền khô hay hiền queo khi miêu tả về ai đó và tôi cũng nghĩ nó khá đúng khi miêu tả về anh. Lần đầu tiên tiếp xúc với anh với một dự … Đọc tiếp NGƯỜI VẼ NHẠC TRẺ THƠ

Tết rồi! Về thôi!

Tôi ngồi gõ những dòng này từ sân bay Denver – điểm cuối cùng của hành trình kết thúc chuyến đi của kì nghỉ đông dài đến 40 ngày. Tôi cố tình chọn cho mình ngày cuối của hành trình trùng với ngày 30 Tết để được xách hành lý ra sân bay, và để trở về nhà… ít nhất là về nhà gần theo … Đọc tiếp Tết rồi! Về thôi!

NHỮNG GIAI ĐIỆU HẠNH PHÚC

Những người nghệ sỹ hát rong có thể thấy rất nhiều ở các thành phố lớn. Họ có khi sôi nổi, có khi lặng lẽ với cuộc mưu sinh của mình. Có khi họ là những người trẻ yêu nghệ thuật và cũng yêu cả du lịch, họ muốn kết hợp cả hai vào trong chuyến hành trình của mình. Hát rong ở tất cả các thành phố mình tới, ở tạm bợ trong những dorm rẻ tiền và ăn sandwich và hát để trang trải qua ngày.

131445-paris
Nghệ sỹ hát rong ở Dresden – Đức 
dresden
Những giai điệu đẹp giữa lòng Paris – Pháp 

Tôi vẫn nhớ Jacob và Sue – một cặp bạn trẻ người Ý và Mỹ gặp nhau ở Budapest vào tuổi 18 và bắt đầu hành trình hát rong của mình trên khắp các thành phố ở Âu Châu. Họ hát vang trời, đầy phóng khoáng giữa một góc phố thốc gió của một thành phố tấp nập miệng luôn cười rất tươi. Họ thường ở lại mỗi thành phố khoảng 1 tuần. Một tuần là đủ cho vừa vặn những trải nghiệm những gương mặt người mỗi ngày nơi tấp nập người qua lại. Đọc tiếp “NHỮNG GIAI ĐIỆU HẠNH PHÚC”

HÃY CỨ ĐI KHI TA CÒN TRẺ

Tôi bắt đầu một chuyến đi như thường lệ theo cách của một cậu sinh viên nghèo tiết kiệm từng đồng bằng việc couchsurfing. Ở đây ngoài việc là nơi để tìm một chỗ ngả lưng miễn phí thì còn là một nơi với rất nhiều người hay ho, nhiều câu chuyện hay ho. David Peterson người đồng ý host tôi ở Madison là một … Đọc tiếp HÃY CỨ ĐI KHI TA CÒN TRẺ

MÙA VỀ THÀNH PHỐ GIÓ

10662203_10152357992717624_6292841286338204643_o

Tháng 10 đến lặng lẽ ngoài cửa sổ. Bầu trời ảm đạm và có vẻ như vô cảm. Vô cảm như thể một người không thể tươi tắn hơn, cũng không thể rầu rĩ hơn. Tất cả hiện ra ngoài cửa sổ thứ nhờ nhờ trắng đục, và ta biết ở ngoài gió đang rú rít ầm ĩ. Đã hai tháng lỗi hẹn với những con chữ, dù nhiều khi tự hứa là sẽ viết gì đó để không quên cảm xúc, không quên những mưa nắng trôi chảy ngoài kia. Đã ba tháng trôi qua trên đất Mỹ, nhiều khi để thả lỏng mạch cảm xúc để mình ngây thơ như đứa trẻ để chào đón cuộc sống mới ở một nơi “không phải là thiên đường, cũng không phải là địa ngục, mà là một bãi chiến trường”. Đọc tiếp “MÙA VỀ THÀNH PHỐ GIÓ”

Chiều vàng Cự Đà

Ngày cuối cùng của kì nghỉ! Bạn thức dậy trong một tâm trạng “nhiều câu hỏi” xem mình sẽ làm gì trong ngày nghỉ cuối cùng này. Cự Đà là một cái tên được nhắc đến! Một địa điểm không xa Hà Nội chỉ cách trung tâm khoảng 20 km về phía Tây, nằm bên bờ sông Nhuệ, ngôi làng này được định danh là … Đọc tiếp Chiều vàng Cự Đà

CHO MỘT NGÀY ƯỚT SŨNG…

Hôm nay Hà Nội sũng ướt và tê dại. Hoàn toàn tê dại ngay từ lúc sáng sớm. Mình ghét cảm giác sũng ướt và nồm thế này. Vì nó nhắc cho mình nhớ đến mùa đông năm ngoái. Khi mà hai anh em phải lọ mọ lau cho bằng sạch những dấu ấn của mùa nồm. Mình luôn thích những lúc mình thấy mình … Đọc tiếp CHO MỘT NGÀY ƯỚT SŨNG…