Sonder, hay một người không bao giờ là người lạ

Gần đây, trên những chuyến xe bus buổi sáng từ nhà lên trường – một đoạn đường dài tới gần 30km, mình bỗng nhận ra một điều gần như khủng hoảng: chiếc mặt đang nhìn ra cửa sổ đối diện với mình, cái mặt ấy, người này, họ có thể là một bậc thầy âm nhạc, hay một người mẹ mới chào đón em bé, … Đọc tiếp Sonder, hay một người không bao giờ là người lạ

คิดถึง | Kít-tǔeng – Nỗi nhớ là một cái chạm vô hình

Chúng ta thường định nghĩa nỗi nhớ bằng những khoảng trống. Nhớ là khi một người không ở đây, và tâm trí ta bắt đầu lục lọi những mảnh ký ức để lấp đầy sự thiếu hụt đó. Nhớ, trong phần lớn các ngôn ngữ và nền văn hóa, thường mang một sắc thái trầm buồn, một lời than vãn nhẹ nhàng về khoảng cách … Đọc tiếp คิดถึง | Kít-tǔeng – Nỗi nhớ là một cái chạm vô hình