[CHUYỆN HẬU TRƯỜNG] KHI TRUYỀN HÌNH THỬ CHƠI CUỘC CHƠI ONESHOT CỦA ĐIỆN ẢNH

Nếu thường xem các bản tin truyền hình, bạn sẽ quen với một công thức chung: phỏng vấn, cắt ghép, chèn hình cắt (b-roll) để che đi những đoạn ngập ngừng. Cách làm đó an toàn và nhanh. Nhưng với đoạn talk này cho Hà Nội Buổi Sángcủa Đài Hà Nội, tôi đã chọn một lối đi bướng bỉnh hơn: Một cú máy Oneshot duy nhất.

Tôi muốn giữ lại nguyên vẹn cái tinh thần và nguồn năng lượng tinh khôi của một buổi sáng sớm tại góc sân Huỳnh Thúc Kháng. Không cắt cúp, không làm mượt bằng hậu kỳ. Nhân vật thở dài, cười hay ngập ngừng, tất cả đều là “thật”.

Nhưng cái giá của sự chân thật trong một cú máy dài chưa bao giờ là rẻ.

Để có được vài phút mượt mà này, tôi và hai anh em quay phim đã có một cuộc tranh luận khá nảy lửa ngay tại bối cảnh. Oneshot trong truyền hình trực tiếp/hiện trường là một bài toán cân não:

  • Máy di chuyển đến đâu để khung hình không bị chết?
  • Ánh sáng rọi vào góc nào khi nhân vật bước đi?
  • Và khó nhất là âm thanh, làm sao để tạp âm phố thị không nuốt chửng lời thoại khi cả ê-kíp liên tục dịch chuyển?

Mọi thứ phải được tính toán chính xác từng milimét, vì chỉ cần một người vấp chân hay mic rẹt một tiếng, cả đoàn phải làm lại từ đầu. Cuối cùng, sau những hoài nghi và thử nghiệm, anh em chúng tôi đã cùng nhau bắt được “cú hit” này. Một shot hình trọn vẹn để lưu lại làm kỷ niệm về những ngày tháng bản thân dám làm khác đi, dám đập vỡ những khuôn mẫu cũ kỹ của truyền hình truyền thống.

Thú thật, cảm hứng để tôi “liều” chơi cú oneshot này một phần lớn đến từ chính người tham gia cùng tôi hôm đó , đạo diễn Chung Chí Công. Ai đã theo dõi hành trình của bộ phim “Cảm ơn người đã thức cùng tôi” đều biết Công là một người duy mỹ và cực kỳ kiên trì với những cú long take/oneshot trong phim của mình. Những cú máy dài của Công không chỉ là kỹ thuật, nó là cách anh ép khán giả phải sống cùng thời gian thực của nhân vật, không có đường lui, không có sự né tránh.

Tôi đã học tinh thần đó từ Công để đưa vào sản phẩm truyền hình của mình và có một kỷ niệm của hai anh em thân quen lâu năm

Sáng Chủ nhật, mời mọi người cùng xem lại một cú máy chứa đựng cả sự duy mỹ, những cái đầu bướng bỉnh của anh em làm nghề, và một cuộc trò chuyện không bộ lọc với những người bạn điện ảnh nhé!

Bình luận về bài viết này