Tuổi 40: Biết bao dung với tổn thương của chính mình

Một chiều thứ Sáu Hà Nội đổ mưa rả rích, hai gã đàn ông chạm ngõ tuổi 40 ngồi lại bên micro đài phát thanh để nói về ‘việc lớn’. Sau 25 năm tri kỷ, hóa ra việc lớn nhất không phải tượng đài vĩ đại, mà là biết bao dung với những tổn thương của chính mình và bình yên trở về. Đọc tiếp Tuổi 40: Biết bao dung với tổn thương của chính mình

Dérive: Nghệ Thuật Lang Thang Vô Định Của Người Pháp

DÉRIVE /de.ʁiv/ • Bạn đang trôi dạt, hay chủ động “rời bờ”? ⚓️
Hay bị dịch là “trôi dạt”, nhưng theo Guy Debord, Dérive mang một vibe tự do hơn nhiều: Lạc lối chủ động.
Dé: Rời khỏi
Rive: Bờ
Dérive là khi bạn tự tháo dây neo, đi bộ vô định, thả mình vào không gian không bản đồ, không áp lực điểm đến. Giữa deadline ngập đầu, đây là cách chữa lành bằng bước chân và thực hành triết lý sống chậm cực suy. Đọc tiếp Dérive: Nghệ Thuật Lang Thang Vô Định Của Người Pháp

Những điểm 10 “Auto-tune”

Giữa những hoài nghi về câu chuyện điểm số vừa qua, hai gã đàn ông chạm ngưỡng bốn mươi chọn cách lùi lại một nhịp để thủ thỉ về sự ngột ngạt của những kỳ vọng, về những bảng điểm được “auto-tune” quá đà, và về giá trị tự thân của những con người chọn cách “học thật, làm thật”. Một lát cắt nhỏ không phê phán, chỉ có sự thấu cảm, xoa dịu và cái khoác tay bình yên của tình bạn giữa những nhiễu động cuộc đời. Đọc tiếp Những điểm 10 “Auto-tune”

Mùa hè đến cùng những biến số và cuộc gọi từ một ốc đảo đêm…

Có một buổi tối cuối tháng Năm, khi Hà Nội đang oằn mình dưới cái nắng lướt qua ngưỡng năm mươi độ C, tôi ngồi một mình giữa không gian hoang vu của Làng văn hóa các dân tộc Việt Nam tại Đồng Mô. Xung quanh là bóng tối của núi rừng, là những ngôi nhà sàn ẩn hiện và một bầu trời trăng lên … Đọc tiếp Mùa hè đến cùng những biến số và cuộc gọi từ một ốc đảo đêm…

Đằng sau tâm lý học, luôn là hình ảnh con người

Một buổi chiều ở Peace Room, nơi câu hỏi về con người không chỉ là học thuật, mà là la bàn cho một hành trình nghề nghiệp không tuyến tính. Tôi đã tưởng tượng Long sẽ bước vào phòng với vẻ gì đó nghiêm túc hơn. Kiểu dáng của một người làm nghiên cứu, dán nhãn cho chính mình bằng kính gọng đen và tập … Đọc tiếp Đằng sau tâm lý học, luôn là hình ảnh con người

Podcast & lớp học không còn nằm trong bốn bức tường

Bảy giờ sáng. Bạn đang trên xe buýt, tai nghe đã cắm vào, và trong vòng 20 phút tiếp theo, một nhà khoa học hành vi người Mỹ sẽ giải thích tại sao con người lại đưa ra những quyết định tồi tệ dưới áp lực. Hoặc một nhà báo điều tra sẽ kể lại cách anh ta mất ba năm để phanh phui một … Đọc tiếp Podcast & lớp học không còn nằm trong bốn bức tường

Folk High School: Ở nơi giá dục bắt đầu từ việc sống cùng nhau

Ở một thành phố nhỏ ven biển phía Bắc Copenhagen, trong một ngôi trường không có kỳ thi, không có bảng điểm, không có bằng cấp, tôi đã học được một trong những bài học sâu sắc nhất cuộc đời mình. Không phải trong lớp học, không phải từ sách giáo khoa, mà từ một buổi tối cùng nhau rửa chén với hai cô bạn … Đọc tiếp Folk High School: Ở nơi giá dục bắt đầu từ việc sống cùng nhau

Lắng nghe Thu Hà Nội…

Bài viết là một bức thư mùa thu dành cho Hà Nội nơi Tada, một người phương Nam, lần đầu cảm nhận được thế nào là sự chuyển mùa thật sự. Mùa thu Hà Nội hiện lên qua những chi tiết nhỏ: gió heo may, hương hoa sữa, tiếng rao khuya và những bản nhạc cũ vang lên trong quán cà phê. Với Tada, âm nhạc không chỉ là để nghe, mà là cách thành phố này lưu giữ ký ức và cảm xúc của con người. Mỗi bài hát về thu Hà Nội như một tấm gương phản chiếu – vừa riêng tư, vừa chung, vừa mang hơi thở của thời gian. Podcast Nghe Thu Hà Nội ra đời từ những khoảnh khắc đó, như một cách ghi lại những âm thanh đang dần trôi qua. Và series Nghe… cùng Tada trở thành hành trình cá nhân của người kể chuyện – nơi âm nhạc hòa vào nhịp sống, giữ lại chút lặng giữa những ngày quá vội. Đọc tiếp Lắng nghe Thu Hà Nội…

Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs

“Cú Twist 90 Giây Thay Đổi Thế Giới”
Moscone West, San Francisco – 9 tháng 1, 2007
Khán phòng nín lặng. Steve Jobs đứng giữa sân khấu tối giản, chỉ có một chiếc màn hình khổng lồ phía sau. Ông mặc bộ đồ “uniform” (đồng phục) đặc trưng: áo len đen cổ lọ, quần jeans Levi’s 501, giày sneaker New Balance. Không có bục phát biểu. Không có giấy tờ ghi chú. Chỉ có ông, một chiếc remote điều khiển nhỏ, và câu chuyện sắp thay đổi cả ngành công nghệ. Đọc tiếp Nghệ thuật kể chuyện như Steve Jobs

Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ

Nguyễn Nhật Ánh không cần triết lý cao siêu hay cấu trúc phức tạp để lay động người đọc — ông chỉ kể lại những điều ai cũng từng trải qua, bằng giọng chưa ai từng kể. Từ Kính vạn hoa đến Mắt biếc, văn chương của ông là một chiếc vé khứ hồi đưa ta về tuổi thơ – nơi một lời tạm biệt trong lớp học cũng đau bằng một cuộc chiến, và tình yêu đơn phương có thể hóa thành biểu tượng của ký ức. Trong thời đại máy móc có thể viết mọi thứ, Nguyễn Nhật Ánh nhắc ta rằng: chỉ cảm giác “đã từng sống” mới là điều không thể sao chép. Đọc tiếp Nguyễn Nhật Ánh – Người kể chuyện bằng tuổi thơ, trong veo mà bền bỉ